Tình Yêu Vụng Về
Chương 5
Trong năm thứ ba mươi tôi là người thiểu năng trí tuệ, tôi nhặt được một gói nhỏ đang cử động trong thùng rác. Tôi vô cùng hạnh phúc, cho bé ăn chiếc bánh bao trắng mà tôi yêu quý nhất, nhưng bé nhổ hết ra. Tôi không hiểu tại sao, rồi lại hào hứng mặc cho bé chiếc váy lấp lánh mà tôi nhặt được và yêu thích nhất. Áo quá rộng, bé bọc trong đó khóc thét. Tôi cuống quýt, học theo ti vi, bọc bé trong chăn, vỗ về và hát ru, 'Bé ngoan, đừng khóc, đừng khóc...' Nhưng bé khóc càng thảm thiết hơn, hơi thở dần yếu đi. Bà hàng xóm Zhang nghe thấy, hoảng hốt vội vàng kéo bé ra, mắng tôi là đồ ngốc. Tôi không hiểu ngốc nghếch là gì, nhưng tôi biết mình suýt nữa đã hại chết bé. Từ đó, tôi cố gắng học cách chăm sóc bé, dùng tất cả tiền nhặt được để mua sữa bột, chỉ khi thấy bé uống no, tôi mới dám ăn bánh bao nguội. Đến ngày sinh nhật thứ bảy của bé, tôi dùng tiền nhặt rác mua một chiếc bánh kem nhỏ. Mắt bé sáng lấp lánh, bỗng kéo tay tôi hỏi, 'Mẹ, mẹ khác với mẹ của người khác... có phải ông trời đã làm mẹ thành thế này không?' Tôi nghiêng đầu, cố gắng suy nghĩ ông trời là ai. Chưa kịp hiểu ra, cửa bị đạp mạnh mở ra! Mấy người rất hung hãn xông vào, một người phụ nữ ăn mặc như tiên nữ chạy đến giật lấy bé: 'Sao! Con yêu của mẹ, cuối cùng mẹ đã tìm thấy con!' Tôi hoảng loạn, chạy đến giật bé lại, 'Là tôi! Tôi mới là mẹ của bé!' Người phụ nữ đó như bị đạp vào đuôi, tát tôi một cái thật đau, 'Hóa ra chính mày là tên buôn người đã bắt cóc con gái tao!'
Hiện đại
Chữa Lành
Gia Đình
0