Cứu Lấy Đứa Em Trai Phản Diện U Ám
Chương 7
Tôi xuyên vào chính cuốn tiểu thuyết hình sự do mình viết, lại còn trở thành nạn nhân đầu tiên. Ngay trong ngày hôm đó, tôi đã nhặt được kẻ sẽ giết mình trong tương lai ở ngõ hẻm. Hắn mặc bộ quần áo mỏng manh ngồi co ro trong góc phố tránh mưa, gương mặt tái nhợt, khi thấy tôi liền sợ hãi co rúm người lại. "Anh... em có thể về nhà chưa?" Hắn là hung thủ vụ án mạng hàng loạt, còn tôi là người anh kế tàn bạo từng ngược đãi hắn. Về sau, mỗi lần tôi trốn chạy, hắn lại bắt tôi về một lần, như đang chơi trò mèo vờn chuột. Hắn say mê trò chơi ấy, đặt nụ hôn lên má tôi thì thầm: "Anh ơi, giờ em có thể về nhà chưa?" 1 Gió thu cuốn theo hạt mưa lâm râm quét dọc phố lớn. Giang Yêm đành co ro trong con hẻm chật hẹp, trú mưa dưới tấm bạt rách nát. Chiếc áo khoác cũ kỹ phủ lên thân hình đầy vết thương ngược đãi. Ánh mắt vô hồn bỗng chớp lên tia xao động khi thấy tôi xuất hiện. Tôi chạy vội dưới chiếc ô, dừng phắt trước mặt hắn, thở gấp nhìn hắn vừa lo lắng vừa sợ hãi. Giang Yêm, nhân vật phản diện do chính tay tôi tạo nên. Mang trong mình quá khứ bi thảm, lớn lên trở thành thiên tài tội phạm có chỉ số IQ cao ngất. Còn tôi là anh kế của hắn, cũng là nỗi ám ảnh lớn nhất đời hắn. Người đầu tiên hắn ra tay khi trưởng thành chính là tôi. Nghĩ đến cảnh máu me kinh hoàng được miêu tả trong sách, tôi không khỏi rùng mình. Giang Yêm đã dàn dựng một loạt vụ án mạng hàng loạt, toàn bộ cốt truyện xoay quanh những vụ án của hắn. Nhưng rốt cuộc phản diện vẫn là phản diện, cuối cùng bị nam nữ chính bắt giữ. Một phát súng kết liễu, màn kịch khép lại. Khiến người ta ngậm ngùi. Giang Yêm dường như không ngờ tôi sẽ tìm hắn. Hắn ngẩng mặt lên nhìn tôi đầy hi vọng: "Anh... em có thể về nhà chưa?" Ánh mắt nhút nhát của hắn lúc này đâu có chút bóng dáng của hung thủ giết người hàng loạt tương lai. Tai ương và khổ nạn xuyên suốt mười sáu năm đời hắn, để lại viên ngọc trắng nhuốm đầy vết rạn. Nhân vật do chính tay tôi viết ra giờ đang sống động trước mặt. Những đau khổ của hắn như thước phim tua từng khung hình, mang theo thứ cảm giác định mệnh chết tiệt. Tôi thở dài đưa tay ra: "Đi thôi, về nhà." Bàn tay lạnh ngắt của hắn do dự nắm lấy tay tôi. Tôi chủ động siết chặt thì chạm phải tờ tiền giấy 50 tệ nhàu nát. Giang Yêm mặt mày tái mét, ấp úng: "Em xin lỗi anh... ông chủ bảo hôm nay chỉ có nhiêu đây thôi..." Trong mắt hắn, tôi không bao giờ vô cớ đi tìm hắn. Chắc chắn là đến đòi tiền. Từ sau khi bố mẹ mất, tôi đã chiếm đoạt toàn bộ tài sản gia đình, còn bắt Giang Yêm bỏ học. Không cho hắn đi học, lại bắt hắn đi làm thuê kiếm tiền. Không kiếm được tiền thì đuổi cổ ra đường. Giang Yêm không chỉ phải nuôi thằng anh kế ăn bám như tôi, còn phải hứng chịu những cơn thịnh nộ bất cứ lúc nào tôi trút giận. Mấy dòng nền tảng tôi phớt qua, hắn lại sống thật sự suốt mười mấy năm trời. Vậy nên tôi là người đầu tiên chết, còn ông chủ này chính là nạn nhân thứ hai. Ông ta mở một siêu thị nhỏ, người đời gọi là "Lão Chu bóc lột". Ban đầu thấy Giang Yêm nhanh nhẹn siêng năng, ông ta trả 100 tệ một ngày. Đợi khi hắn làm được vài hôm, biết hắn cực kỳ cần công việc này, lão ta bắt đầu bóc lột. Lão ta cũng là một tên khốn, quấy rối nhân viên nữ còn bán hàng giả lừa đảo. Câu "vô gian bất thương" hiện thân sống động nơi lão ta. Cho đến sau này bị Giang Yêm xử lý bằng dao.
Hiện đại
Xuyên Sách
Boys Love
0