Tìm kiếm nâng cao

Từ khóa

người huấn luyện chó tổng tài full

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Từ khóa "người huấn luyện chó tổng tài full" / Trang 225

Hoàn

Trước khi chết, tôi đã ở bên người mình yêu thầm thời trẻ

Chương 11
Sau khi thừa kế một tài sản khổng lồ, tôi tình cờ gặp người mình thầm thương trộm nhớ hồi trẻ đang đánh quyền anh ngầm để kiếm tiền. Nhớ lại anh ấy từng nói tôi kinh tởm, tôi bước đến trước mặt anh ấy, cố ý chế nhạo. 'Anh trông giống người yêu đầu đã mất của tôi, hay là anh làm người thay thế đi, tiền bạc không thành vấn đề.' Dù sao tôi cũng sắp chết vì ung thư, nên tôi sẽ làm anh ấy kinh tởm trước, cảm thấy sướng đã! Dưới ánh đèn, Từ Thanh, người đầy vết bầm tím, đang nằm trên đất thở hổn hển một cách thảm hại, ngước nhìn tôi. Anh ấy lau máu trên môi, ánh mắt tối sầm, cười, 'Được thôi.'
Hiện đại
Boys Love
Ngược luyến tàn tâm
47
Hoàn

Trống da người 2

Chương 14
Sau khi em họ mất tích một tuần trở về, hành động kì lạ giống như đã biến thành một người khác. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng nó đã mắc phải căn bệnh lạ nào đó. Chỉ có mình tôi biết, nó không phải em họ thật sự, mà là một người giấy sắp tu luyện thành ma. Bước cuối cùng để người giấy thành ma chính là nuốt sống một cặp nam nữ phạm phải mười nghiệp ác. Mà cô cả với chú, vừa hay lại phù hợp với điều kiện đó.
Kinh dị
Hiện đại
Tiểu Thuyết
132.67 K
Hoàn

Lòng người như cua chết

Chương 6
Hàng xóm vứt bỏ con cua chết, mẹ tôi nhặt về nấu chung với cua sống rồi phân phát: "Chị một con, em trai một con, em gái một con, mẹ phân chia rất công bằng nhé!" Em gái vừa nuốt miếng gạch cua đã ọe ra: "Mẹ ơi, con cua hình như bị thối..." Mẹ tôi giận dữ đập bát: "Sao chỉ mỗi phần con bị thối? Không được phung phí, ăn hết đi!" Đêm đó em gái ngộ độc, nhưng vì mẹ khăng khăng bắt hàng xóm bồi thường viện phí mà chậm trễ cứu chữa, em qua đời. Tôi tỉnh dậy trong đêm định mệnh ấy, lập tức đổi phần cua của em gái với mẹ: "Con cua của em to quá, nên để hiếu thảo với mẹ!" Rồi tôi bóc hết thịt cua chết trong bát mình, đưa cho em trai: "Sao Tinh đang tuổi lớn, chị nhường phần cho em!"
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Hoàn

Mẹ Kế Khó Làm

Chương 9
Chưa được bao lâu sau khi kế mẫu đến nhà, phụ thân đã tìm được người mới. Người đẹp hắn mang về huênh hoang khiêu khích, bảo rằng kế mẫu là đồ xương cứng khắc chết chồng, đáng bị ruồng bỏ. Kế mẫu nổi cơn thịnh nộ. Nàng cưỡi lên người phụ thân, tay trái tay phải tát lia lịa hàng chục cái: "Ngươi phụ bạc tình nghĩa, ta đánh chết cũng không oan!" Người đẹp kia run rẩy nép vào góc. Kế mẫu chẳng tha, cầm que củi nướng vẽ nguệch ngoạc lên mặt nàng: "Ngươi tốt nhất ngày đêm thắp hương khấn Phật, kẻo lại giống ta!" Kéo trong tay, nàng cắt tóc bà nội tôi nhếch nhác như chó gặm. Vườn rau bị nhổ sạch gốc. Năm con gà mái trong chuồng đều bị cắt cổ. Tôi co rúm trong góc tường như chim cun cút, khẽ hỏi: "Ngươi... chẳng có gì muốn nói với ta sao?" Kế mẫu đứng lặng giây lát, rồi đưa tay về phía tôi: "Thôi, theo ta đi. Biết đâu người đàn bà phụ thân ngươi tìm được... có lòng tốt như ta?"
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
2
Hoàn

Sau khi sinh, tôi bỏ lại con trai cho Thiếu gia hắc đạo

9
Tôi ngủ với thiếu gia hắc đạo Trì Phi bốn năm. Đến năm thứ tư, tôi mang thai. Kết quả là… tôi bị vị hôn phu của anh ta tát điếc một bên tai. Trì Phi chỉ nói một câu: “Đã bảo em đừng chạy lung tung.” Lúc đó tôi mới hiểu. Hóa ra mình chỉ là một Omega không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Sau khi sinh con, tôi bị cưỡng ép cắt bỏ tuyến thể. Đau đến mức chỉ muốn chết. Vì thế tôi bỏ trốn. Không mang theo thứ gì. Cũng không mang theo đứa con vừa sinh. Ba năm sau. Tôi trở thành một gã say rượu sống ở phố cũ. Cho đến một ngày, một đứa bé kéo góc áo tôi. Nó ngẩng đầu nhìn tôi, rất ngoan gọi: “Ba.” Tôi còn chưa kịp phản ứng. Một người đàn ông phía sau nó đã đỏ mắt nhìn tôi. Là Trì Phi. Người đàn ông tôi đã bỏ trốn khỏi ba năm trước. Hắn nhìn tôi rất lâu. Giọng khàn đến đáng sợ. “Trốn đủ chưa?” “Lần này em còn dám chạy nữa không?”
Boys Love
Hiện đại
0
Hoàn

Người cậu bị thọt chân

Chương 7
Năm tôi 5 tuổi, bố mẹ quyết định gửi tôi đến nhà cậu ở quê. Mẹ ôm tôi, mắt đẫm lệ nói: "Thắng Lam ngoan, con biết đấy, mẹ thương con và em trai như nhau. Chỉ là hai đứa trẻ, mẹ thật không thể chăm hết được. Em còn bé quá không thể rời người, con cứ tạm ở nhà cậu ít bữa, đợi em lớn chút mẹ sẽ đón con về ngay." Cậu ư? Là ông cậu từ nhỏ đã bắt nạt mẹ tôi đó sao? Là người cậu hay gây sự bị người ta đánh gãy chân đó ư? Tôi hơi sợ. Nhưng nhìn đôi mắt vừa lưu luyến vừa khó xử của mẹ, tôi đành cắn răng gật đầu.
Hiện đại
Chữa Lành
Tình cảm
0
Hoàn

Người nào sửa sang trâm én

Chương 13
Tướng quân chinh chiến trở về, còn mang theo một người phụ nữ đang mang thai. Hắn nói người phụ nữ này mang trong bụng long chủng của tiên hoàng, ta - hoàng hậu quả phụ - nên trở về hậu cung chăm sóc nàng ấy sinh nở. Nếu sinh được hoàng tử, ta sẽ không còn quyền nhiếp chính nữa. "Vậy nếu sinh công chúa thì sao?" Ta chỉnh lại tang phục, nhướng mày nhìn Tạ Trường Xuyên trong bộ giáp bạc áo đỏ. "Vậy... sẽ chọn một trọng thần phong làm Nhiếp chính vương, tạm thời xử lý triều chính." Ta ngả người ra sau, lưng áp sát ngai rồng, móng tay khẽ gõ lên tay vịn khảm ngọc dát vàng. "Cạch, cạch", ta gõ hai tiếng rõ ràng, "Tạ đại tướng quân, rốt cuộc ngươi là khinh thường nữ nhân nắm quyền, hay chỉ đơn thuần khinh thường bổn cung nắm quyền?" "Chỉ vì năm xưa ta từng là nô tì rửa chân của ngươi?" Tạ Trường Xuyên đột nhiên ngẩng đầu, nhưng rốt cuộc vẫn không dám nhìn thẳng. "Thần không dám." Thật thú vị. Trung nghĩa lý trí khiến hắn không dám bất kính với ta, nhưng khí phách kẻ sĩ thế gia lại khiến hắn mãi khinh thường ta. Nhưng Tạ đại tướng quân, chẳng phải chính ngươi đã vạch ra con đường này sao? Chẳng phải chính ngươi đã đẩy ta lên vị trí này? Chẳng phải chính ngươi từng nói, nữ nhân thì sao chứ, không thể cả đời làm đồ chơi cho người khác sao? "Tướng quân, ngươi hãy ngẩng đầu nhìn ta." Ánh dương vừa nhô lên, một tia nắng vừa vặn chiếu xuống bờ vai hắn. Bốn mắt nhìn nhau, lần cuối ta dám nhìn hắn kiên định thế này đã là năm năm trước. Khi ấy ta chưa phải hoàng hậu Minh Nguyệt cung, cũng chẳng là nô tì rửa chân phủ tướng quân. Ta là trưởng nữ đích xuất của Đại nguyên soái nước Vân Nhiễm láng giềng. Năm năm trước Tạ Trường Xuyên mang quân sang tây, xâm phạm biên cảnh, nghiền nát xương máu phụ thân ta. Ta làm quân y theo đội ngũ ra trận, bị hắn bắt sống. Hắn còn bắt luôn tứ đệ nhà ta - kẻ nhất quyết xin làm tiên phong tiểu tốt. Trên chiến trường bụi mù, lần đầu ta dám nhìn hắn như thế, tưởng rằng mình sắp chết. Không ngờ ta sống đến hôm nay, lại càng không ngờ mình sống thành dạng này. "Nuôi được, đưa nàng vào hoàng hậu cung, bổn cung đảm bảo hầu hạ chu toàn." Ta chớp mắt với Tạ Trường Xuyên, "Chỉ mong đừng là giống hoang của kẻ khác, bằng không Tạ đại tướng quân sẽ bị tru di cửu tộc đấy." Tạ Trường Xuyên khẽ cắn chặt hàm sau. Một hành động rất tinh tế, chỉ vì năm năm qua ta ngày đêm nghiền ngẫm về hắn nên mới phát hiện được. Lưng ta tựa vào ngai rồng bỗng buông lỏng đôi phần. Bởi cử chỉ ấy báo hiệu hắn đang hoảng hốt. Báo hiệu nửa câu sau của ta đã khiến hắn mất bình tĩnh. Càng ngày càng thú vị đây.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0
Hoàn

Ngốc mà thành vợ người ta

Chương 8
Say xỉn, tôi vô tình lăn vào giường với bạn cùng phòng Beta. Tôi còn ngủ quên mất, chẳng nhớ gì. Sau đó, cậu ấy đưa que thử thai hai vạch cho tôi, vừa khóc vừa bảo chỉ một lần duy nhất đã trúng, đòi tôi chịu trách nhiệm. Hả? Nhưng tôi là Omega mà... Thì ra Omega cũng có thể khiến Beta mang thai sao?!
Hiện đại
Hài hước
Vườn Trường
13
Hoàn

Cha Mẹ Phi Nhân

Chương 7
Trong bữa tối, tôi chán chường xới mấy hạt cơm còn hơi ấm trong bát. Bố mẹ ngồi đối diện, nhai cơm một cách máy móc. Bàn ăn im ắng đến rợn người, chỉ còn tiếng nhai thức ăn vang lên. "Bố ơi, ngày mai Hiểu Linh sẽ đến chơi với con." Tiếng nhai của cả hai dừng bặt. Tim tôi thắt lại. Khoảng mấy chục giây sau, giọng bố vang lên cứng nhắc, không chút tình cảm. "Ừ, chơi vui nhé." Rồi bầu không khí lại chìm vào im lặng.
Hiện đại
Gia Đình
Khoa học - Viễn tưởng
0
Hoàn

Chú Bạch Tuộc

Chương 11
Thi thể cô được phủ tấm vải trắng đẩy ra ngoài. Anh ta đội chiếc mũ dạ đen đứng từ xa, nhìn ra cửa sổ hút thuốc. Từ đầu đến cuối, anh ta chưa từng đến gần dù chỉ một lần. Như thể người nằm dưới tấm vải trắng kia chẳng hề liên quan đến anh ta. Những người xung quanh nhìn theo hướng xe vận chuyển thi thể rời đi thì thầm bàn tán. 「Chết thật thảm quá, nghe nói là bị hành hạ rồi 🔪 à?」 「Hình như có liên quan đến bạn trai cô ấy.」 「Tội nghiệp! Theo phải loại đàn ông đó, bảo bố mẹ cô biết thì đau lòng biết mấy.」
Hiện đại
Ngược luyến tàn tâm
Tình cảm
0
Hoàn

Tôi vượt sóng gió trong nền văn học của người đã khuất

Chương 9
Tôi xuyên vào tác phẩm văn học chết chóc, hệ thống bắt tôi làm trâu làm ngựa, cống hiến vô tư, cuối cùng chết đi khiến họ hối hận cả đời. Tôi hỏi: 【Mục đích cuối cùng là khiến họ hối hận đúng không?】 Hệ thống đáp: 【Đúng.】 Tôi nói: 【Vậy thì dễ rồi.】 Ngày đầu xuyên việt, khi nam chính ngược đãi tôi, tôi đánh cho hắn mẻ răng, khiến hắn hối hận vì được sinh ra trên đời. Hệ thống kinh hãi: 【Sao có thể làm thế!?】 Tôi hỏi lại: 【Cứ nói đi, hắn có hối hận không?】
Hiện đại
Xuyên Sách
Hệ Thống
0
Hoàn

gả cho cử nhân

Chương 19
Sau khi gia đình gặp nạn, chú bác muốn chiếm đoạt gia sản, đẩy tôi đến Thanh Hà quận. Thôi Vọng Chi ở Thanh Hà chính là hôn ước cha định cho tôi khi phụ thân còn quyền thế. Nhưng Thôi Vọng Chi nhìn thân phận khốn khó của tôi, khinh khỉ cười: "Được thôi, đợi ta thi đậu cử nhân sẽ cưới nàng." Tôi đợi năm này qua năm khác, rốt cuộc chẳng thấy tin tức tên công tử bột ấy đỗ đạt. Bạn hữu hắn khen tôi thủy chung, Thôi Vọng Chi lại nhăn mặt đầy chán ghét: "Đồ mưu cầu vinh hoa, còn đòi gả cho cử nhân." "Ai trong các ngươi đỗ cử nhân thì mau cưới nó đi, đừng để lưu lại nhà ta chướng mắt." Năm ấy, bạn đồng môn Tạ Vân Châu đậu thủ khoa kỳ thi Hương. Trong yến tiệc Lộc Minh, Tạ Vân Châu hỏi hắn: "Huynh Thôi, lời hứa ngày ấy còn giữ không?"
Cổ trang
Ngôn Tình
4

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
2 Xe Buýt Số 0 Chương 15
9 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tình thân đã đứt đoạn

Chương 8
Ngày ký vào bản 《Thỏa thuận Miễn Trừ Nghĩa Vụ Nuôi Dưỡng》, cả nhà đều có mặt. Khi mẹ đưa bút vào tay tôi, đầu ngón tay bà chẳng hề run rẩy. "Tiểu Nhu, anh con sắp cưới vợ rồi, chị dâu không muốn trong nhà có thêm gánh nặng. Con ký đi, mỗi tháng bố mẹ sẽ gửi cho con hai ngàn tệ, đủ sống rồi." Cha quay mặt đi, giọng trầm đặc: "Xe lăn cha đã sửa nhỏ lại, để trong phòng trọ của con cũng không chiếm chỗ." Ba năm trước, trong vụ tai nạn giao thông ấy, tôi đã mất đi đôi chân. Và cũng mất luôn "giá trị" trong mắt gia đình này. Anh trai im lặng suốt, chỉ đứng bên cửa sổ hút thuốc, làn khói che khuất gương mặt. Tôi nắm chặt cây bút, nhớ lại cái ngày định mệnh - chính vì đi thay anh ký hợp đồng, tôi mới đi qua con đường ấy. Bác sĩ nói, nếu được đưa đến bệnh viện sớm hơn mười phút, có lẽ chân tôi đã cứu được. Nhưng mười phút quý giá ấy, họ kẹt lại trên đường, chờ anh trai từ nhà bạn gái chạy đến. "Anh ấy cần xe mà," mẹ từng nói thế, "anh con mới quen người yêu, không thể trì hoãn được." Bút rơi xuống giấy, âm thanh khẽ khàng. Thỏa thuận có hiệu lực. Sau đó, khoản hai ngàn tệ chỉ chuyển đều đặn được hai tháng rồi đứt đoạn. Mẹ gọi điện bảo: "Chị dâu kiểm tra sổ sách rồi, mẹ cũng khó làm quá lộ liễu." Tôi không gây chuyện, cũng chẳng đòi hỏi. Chỉ lặng lẽ trả phòng trọ, dọn vào căn hộ do Hội Người khuyết tật thành phố cung cấp. Học làm đồ da thủ công, mở cửa hàng trực tuyến. Ba năm sau, thương hiệu của tôi xuất hiện ở Tuần lễ Thời trang. Phóng viên phỏng vấn hỏi: "Ai là người cô muốn cảm ơn nhất?" Tôi mỉm cười, nói một cái tên. Không phải mẹ, không phải cha, cũng chẳng phải anh trai. Là chính tôi. Tối hôm chương trình phát sóng, mẹ gọi điện. Tôi không nghe máy. Không phải vì nhẫn tâm. Mà vì cái ngày họ ký tên, họ đã thay tôi đưa ra tất cả lựa chọn rồi.
Hiện đại
Gia Đình
Nữ Cường
0
Thanh Ninh Chương 7
Game nuôi bé Chương 7