Tìm kiếm nâng cao

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Trang 204

Hoàn

Con Trai Tiễn Ta Về Tây Phương, Cả Phủ Đệ Hối Hận Không Kịp

Chương 8
Sau thời gian dài lâm bệnh, con trai tôi hầu hạ bên giường, nhưng lại nghe lời gièm pha mà tự tay đút thuốc độc cho tôi. Hắn nhìn tôi vật vã ngã quỵ, trong mắt không chút kinh hoàng, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm: "Tô di nương nói rồi, bệnh lao của ngươi có thể lây nhiễm, chỉ có uống vị thuốc này mới không truyền sang phụ thân và ta." "Mẫu thân, ngươi đã bệnh nặng thế này, đáng lẽ nên sớm nhường lại chính viện, đừng có chiếm chỗ mãi khiến phụ thân phiền lòng." Rèm cửa bị vén lên, phu quân của tôi là Chu Yến, ôm eo người thiếp đứng ngay cửa. Hắn nhìn tôi nằm dưới đất, ánh mắt đầy ghê tởm: "Thế tử độc ác như vậy, người đâu bắt hắn lại tống giam!" Chu Thừa Ngọc mặt mày kinh hãi: "Phụ thân, con đang giúp ngài trừ phiền não mà!" Đứa con trai không biết rằng, mọi hành động của hắn chỉ là tạo thế cho Chu Yến. Hắn ta sớm đã muốn trừ khử đích tử của chính thất, dọn chỗ cho con ngoại thất lên ngôi thế tử. Tôi lau khóe miệng, không hề biện hộ một lời cho Chu Thừa Ngọc. Đợi khi hắn bị lôi đi, tôi lạnh lùng nói với Chu Yến: "Ta có thể nhường chỗ cho các ngươi." "Nhưng huynh trưởng của ta sắp trở về, ngươi tốt nhất nên chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của hắn."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
6
Hoàn

Ta xuyên thành phế phụ của hầu phủ đúng là thật, thế nhưng cha của ta cũng xuyên thành hoàng đế đấy!

Chương 8
Thái Hậu bày tiệc mừng thọ, quần thần nghiêm trang đứng hầu. Phu quân của ta - Vĩnh An Hầu Cố Thừa Trạch - nắm tay người biểu muội yểu điệu của hắn, quỳ giữa chính điện. Hắn chỉ thẳng vào ta, khảng khái hướng lên bạo chúa ngồi trên long ỷ mà tâu: "Bệ hạ! Vợ thần họ Thẩm vô tài vô đức, tính hay ghen tuông, không những ngược đãi biểu muội của thần, còn phạm phải bảy tội để bỏ vợ!" "Thần khẩn cầu bệ hạ minh xét, cho phép thần bỏ rơi ác phụ này, cưới biểu muội làm chính thất!" Xung quanh vây kín những ánh mắt chế giễu. Ai nấy đều biết, nhà ngoại ta đã tuyệt tự, ta chỉ là cô gái cô độc không thế lực, hôm nay tất phải chết. Biểu muội Lâm Uyển Nguyệt quỳ dưới đất, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh thỏa mãn. Ta cũng cười. Bởi ta đang nhìn chằm chằm vào kẻ bạo chúa trên cao, khí chất cùng thói quen nhỏ của hắn càng nhìn càng quen. Cố Thừa Trạch vẫn không ngừng liệt kê tội trạng của ta. Đột nhiên, ta như bị ma ám, giữa điện đường tĩnh lặng đến mức nghe cả tiếng kim rơi, hét vang một câu: "Biến lẻ không đổi?!" Cả triều văn võ nhìn ta như nhìn kẻ điên. Cố Thừa Trạch giận dữ quát: "Thẩm thị! Trước mặt bệ hạ sao dám nói lời điên loạn!" Thế nhưng ngay tích tắc sau đó - "Ầm!" Vị hoàng đế bạo chúa trên long ỷ ném chén rượu ầm một tiếng, đá đổ long án. Hắn lăn lộn từ mười hai bậc thềm ngọc phóng xuống, ngay cả mũ miện 12 dải ngọc lệch tứ phía cũng chẳng thèm để ý. Trước ánh mắt kinh hãi tuyệt vọng của Cố Thừa Trạch, vị bạo chúa chém người không chớp mắt ôm chầm lấy ta vào lòng. Hắn khóc như mưa như gió, miệng không ngừng bật ra tiếng phổ thông hiện đại: "Xét dấu theo góc phần tư!" "Con gái ruột của bố ơi! Cuối cùng bố cũng tìm thấy con rồi!" "Vừa nãy chính thằng nhãi ranh này nó đòi bỏ con hả?!" "Bố lập tức hạ chỉ tru di cửu tộc nó cho con xem!!!" Chính điện chết lặng. Tĩnh lặng như chốn mồ hoang. Đôi chân Cố Thừa Trạch mềm nhũn như sợi mì vắt.
Cổ trang
Hài hước
Xuyên Sách
0
Hoàn

Nhầm Lẫn Đặt Cống Phẩm Ở Động Phủ Của Ta, Sau Khi Nàng Chết, Ta Bị Ép Làm Mẹ Kế Cho Con Trai Hắn

Chương 19
Ta là tinh quái trong núi, đã sống mấy trăm năm. Có một cô bé khi còn sống, cứ mùng một rằm lại đến thắp hương, lễ vật năm nào cũng chất đầy trên tảng đá của ta. Ta lười đếm xiết, cứ thế mà ăn không ngồi rồi. Không ngờ nàng chết sớm, để lại đứa con ba tuổi, ngày ngày leo núi đến mộ khóc lóc. Nó khóc thương mẹ, khóc suốt hai năm trời. Khóc đến nỗi nhũ đá trong động của ta cũng suýt long ra. Ta không nhịn nổi nữa, hiện nguyên hình chỉ thẳng vào đứa nhóc: "Khóc cái gì? Mẹ mày còn nợ ta hai năm lễ vật chưa trả!" Đứa trẻ ngẩng đầu, mặt mũi nước mũi giàn giụa, chớp chớp mắt hỏi: "Vậy ngươi làm mẹ ta đi, ta thay bà ấy trả." Ta đứng hình. Mấy trăm năm chưa từng bị ai chọc tức, hôm nay lại thua một đứa nhãi ranh còn hôi sữa.
Cổ trang
0
Hoàn

Nữ Xuyên Không Bảo Mưu Đồ Trạch Đấu Của Ta Không Đáng Bàn

Chương 13
Vương gia từ biên ải mang về một người nữ tử, tự xưng là người dị giới. Trước mặt toàn thể nữ quyến trong phủ, nàng chế nhạo: "Mấy cái thủ đoạn trạch đấu của người cổ đại các người, ta đã xem chán trong tiểu thuyết rồi." Ta cầm chén trà không nói. Nàng không biết, trước khi vào Vương phủ, ta đã cùng chị gái đánh bại cả hậu cung trong cung. Về sau nàng quỳ trước mặt ta cầu xin tha mạng, ta thong thả lau tay: "Thật trùng hợp, ta giỏi nhất chính là khiến những kẻ tự cho mình thấu tỏ hết thảy, chết một cách minh bạch rõ ràng."
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
2
Hoàn

Chỉ Lan

Chương 8
Sau khi được nhận lại Hầu phủ, giả thiên kim đang định trả lại mối thân sự cho ta. Ngoài cổng đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ đến nhận mẹ, nói chính là con trai ta ở nông thôn. Đàn chủ bình luận: - "Đây chắc là đứa trẻ nam chính cố tình tìm để bôi nhọ nữ phụ đây mà? Nhưng mà nói thật, trông nó giống nữ phụ thật đấy!" - "Ai bảo cô ta vừa từ thôn quê về đã vội tranh đoạt hôn sự? Cô ta xứng sao? Để có được nam chính, còn dám hạ độc, may là nam chính phát hiện kịp, bắt cô ta cùng gã ăn mày tơ tưởng một đêm." - "Nhưng đứa nhóc này có phải nghịch tử bỏ nhà đi của nhân vật phản diện không? Dạo trước nó còn bị đập đầu, đi xin ăn mấy ngày liền." - "Nếu ai cứu được đứa nhỏ này, phản diện chắc phải dâng hết gia sản để tạ ơn quá?" Ta nuốt trọn lời phủ nhận đang nghẹn nơi cổ họng, khom người xuống, cười nhẹ vươn tay về phía đứa trẻ: - "Lại đây, gọi ta bằng ngoại tổ phụ."
Cổ trang
Ngôn Tình
0
Hoàn

Cuộc Sống Đời Thường Của Cu Li Công Sở

Chương 8
Tôi là một công cụ lao động Beta. Nhưng lại có bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, hắn còn là sếp của tôi. Dù ngày đi làm mệt, tối về cũng mệt. Nhưng hắn trả tiền. Dù gặp phải kỳ nhạy cảm của hắn rất phiền phức. Nhưng hắn mua nhà cho tôi. Dù chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng hờ không tình cảm. Nhưng hắn cũng chưa từng đối xử tệ với tôi. Cho đến khi bạch nguyệt quang trong truyền thuyết của hắn đột nhiên quay về. Tôi biết ngày tháng tốt đẹp của mình đã hết. Nhưng mấy ngày vừa làm ban ngày vừa làm ban đêm tôi cũng chán rồi. "Cái này là gì?" "Đơn xin nghỉ việc... cùng giấy ly hôn."
Hiện đại
Boys Love
ABO
24
Hoàn

Vợ hư hỏng bỗng dưng ngoan ngoãn trở lại thế này?

Chương 6
Hứa Nam Châu kết hôn với tôi vì lợi ích. Nhưng cậu ta vốn đỏng đảnh lại còn chê tôi già, suốt ngày nghĩ đủ trò khiến tôi bực mình. Ngày nào cũng gọi cả chục cuộc điện thoại kiểm soát tôi, làm việc thì ngồi lên đùi quấy rối, thậm chí còn định vung tay quá trán khiến tôi phá sản. Một hôm đang ngồi hong tóc cho cậu, đột nhiên hắn bật dậy. Chẳng may đập đầu vào góc bàn. Tôi vừa định dỗ dành. Ai ngờ cậu ta luống cuống xin lỗi, còn nói: "Sau này em sẽ ngoan hơn, không làm phiền anh nữa." Tôi sững người, người vợ hư đốn của tôi sao tự nhiên biến thành hiền lành thế này? Mãi sau này khi nhìn thấy những dòng bình luận nổi lên, tôi mới vỡ lẽ. [Cứ tiếp tục làm loạn đi, nhân vật công chính làm sao chịu nổi tính khí thối tha này của cậu.] [Không sao, chẳng mấy chốc sẽ bị đá ra khỏi nhà thôi.] [Lúc đó nhân vật thụ chính thức của chúng ta mới lên ngôi, hí hí.] Trời đánh thánh vật những dòng bình luận này, làm người phải có lương tâm chứ!
Hiện đại
Boys Love
48
Hoàn

Đừng ăn mặc lôi thôi trước mặt bạn cùng phòng nhé.

Chương 6
Trong giờ học, thằng bạn cùng phòng cứ liên tục giật dây áo lót của tôi. Dù tôi có gắt lên, quật cho mấy phát thì hắn vẫn không chán, thậm chí còn tỏ ra khoái chí. Tôi đánh không lại hắn, cũng chẳng dám mách với người nhà, lại càng không tiện nói với giáo viên. Suy cho cùng, cả lớp chỉ mỗi mình tôi là con trai mà lại mặc đồ lót như thế này.
Hiện đại
Vườn Trường
Boys Love
30
Hoàn

Sau Khi Thất Nghiệp, Tôi Nhận Nuôi Tổng Giám Đốc

Chương 6
Tổng giám đốc phá sản, không nhà không cửa. Để giữ việc làm lương cao, tôi đưa anh ta về nhà nuôi. Chỉ mong ngày sau anh vực dậy, tiếp tục trả lương cho tôi. Sau này anh leo lên đỉnh cao, quẳng ba triệu tệ trả ơn. Nhưng chẳng đả động gì chuyện cho tôi quay lại làm. Vẫn ngày ngày sang nhà tôi, chen chúc trên một chiếc giường. Nỗi lo thất nghiệp khiến tôi phải tự đi tìm việc. Ai ngờ anh thấy bản lý lịch trên bàn, đỏ mắt đè tôi xuống giường: "Ở nhà làm vợ anh trông nom anh không được sao? Cứ nhất định phải đi làm thuê cho đàn ông khác!" Tôi: ...?!
Hiện đại
Boys Love
16
Hoàn

Bạch Bánh Trôi Yêu Nữ

Chương 7
Tôi là ma nữ khu ổ chuột với đạo đức cực kỳ thấp. Bạn cùng phòng Tạ Từ Niên là "thiếu gia" giới thượng lưu Bắc Kinh được cả xã hội nâng như nâng trứng, ngày thường luôn thích đóng vai ân nhân bằng cách thỉnh thoảng lại bố thí cho tôi vài thứ. Tôi: Đm... Ghét nhất loại người thích ra vẻ! Khi Tạ Từ Niên bị người khác bỏ thuốc, tôi đang khoái chí cười thầm thì liền bị hắn túm lấy đuôi. - Nóng quá, cô đã bỏ gì vào nước tôi?
Hiện đại
Boys Love
8
Hoàn

Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ

Ngoại truyện 3: Tiền Truyện
Tu luyện thất bại, ta bị quốc sư đương triều nhặt về phủ. Nghe đồn quốc sư Giang Vô Nguyệt tay cầm trường kiếm trảm yêu không gớm tay, ta sợ đến mức cả người mềm nhũn, tè luôn ra tay hắn. Vị quốc sư kia cau mày ghét bỏ, lời nói như đâm vào tim: "Bẩn c//hết đi được, lông đuôi ướt hết rồi." Ta thầm nghĩ phen này mình c//hết chắc rồi. Nào ngờ Giang Vô Nguyệt lại giống như bị "nghiện", ngày nào cũng tận tụy tắm rửa kỳ cọ lông cho ta, tối nào cũng ôm ta vào lòng đi ngủ. Thế là ta đành phải run rẩy đóng giả làm một con thỏ ngốc. Cho đến một đêm nọ... Ta đột ngột hóa thành người, bại lộ thân phận thỏ yêu. Ta định bỏ chạy giữ mạng, nhưng lại bị Giang Vô Nguyệt ôm chặt trong lòng. Hắn gọi: "Bé con." Hắn nói: "Thỏ nhỏ ngoan ngoãn thì sẽ không bị ăn thịt đâu."
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
Cổ trang
0
Hoàn

Sau khi chồng đi công tác, ngôi nhà thứ hai của anh không giấu được nữa

Chương 5
Khi xếp lại quần áo, tôi chạm phải một phong thư gấp gọn trong túi áo vest chồng mình - "Thông báo Phụ huynh". Nhưng nó không phải từ trường con gái tôi đang học. Mở ra xem, mục tên học sinh ghi rõ: Lâm An Lạc. Phụ huynh là... Lâm Cảnh Minh. Chồng tôi tên chính là Lâm Cảnh Minh. Không chần chừ, tôi thẳng tiến đến ngôi trường ấy, xưng danh "Phụ huynh của Lâm An Lạc" để hỏi thăm tình hình. Giáo viên đáp ngay: "Phụ huynh An Lạc vừa đón bé xong, chắc chưa đi xa đâu". Tôi lặng lẽ theo sau, đúng lúc nhìn thấy chồng mình một tay dắt cậu bé, tay kia ôm eo người phụ nữ lạ mặt, đang cúi đầu cười khẽ. Tôi siết chặt điện thoại gọi cho anh ta, giọng điệu bình thản: "Khi nào về?" Anh giật mình giây lát rồi nghe máy: "Lần này công tác lâu, chắc ba bốn ngày nữa". Tôi cúp máy, giơ điện thoại lên, chụp rõ nét khoảnh khắc ba người họ. "Lâm Cảnh Minh, món quà bất ngờ này, tôi xin nhận lấy."
Báo thù
Hiện đại
Nữ Cường
0

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm