Tìm kiếm nâng cao

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Trang 286

Hoàn

Mày nói đồ án tốt nghiệp của ai bị heo đào rồi đấy?

Chương 7
Tôi là khách mời ẩn danh thường trực của "Diễn đàn trường học". Tình cờ lướt thấy một bài đăng - 【Lợn của bạn cùng phòng đào trộm cải thảo nhà người ta thì phải làm sao? Gấp gấp gấp!】 Bộ não sinh viên đại học quả là kỳ quặc, bình luận thi nhau nổ ra như pháo hoa. 【Không thì gửi vài cân thịt đầu lợn về bồi thường đi, chút lòng thành cho đỡ ngại.】 【Lợn với cải thảo có "đàng hoàng" không đã?】 Chỉ có tôi - tân cử nhân khoa Nông nghiệp - là thấu hiểu nỗi lòng này. 【Liệu có khả năng đó là đồ án tốt nghiệp của người ta không?】 Vừa định gõ dấu chấm hỏi thì bạn cùng phòng xông vào phòng như gió lốc. "Ôn Tư Ninh, trời sập rồi!" Tôi bình thản đáp: "Sợ gì, trời sập đã có người cao đỡ." "Cải thảo cô nuôi bị lợn đào mất rồi!" Tôi như cá chép vùng lên bật khỏi giường. "Chết thật, trời của tôi thật sự sập rồi!!!"
Hiện đại
Hài hước
Vườn Trường
3
Hoàn

Cướp Tiểu Tam Thành Ghiền Rồi

Chương 6
Phát hiện Cố Dĩ Chu ngoại tình, tôi không khóc lóc ăn vạ. Tôi đeo chiếc vòng cổ hắn định mua tặng người khác vào cổ mình, chụp ảnh gửi cho hắn: "Cảm ơn chồng yêu, quà năm mới em đã nhận được rồi." Ngoại tình thì sao chứ? Trái tim em rộng mở đến thế, có thể buông tay để mọi thứ trôi đi. Tình yêu cũng được, đàn ông cũng xong. Chỉ duy nhất một thứ... Tiền - tuyệt đối không được!
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Sau Khi Chán Ngấy Chồng

Chương 6
Mười năm kết hôn, tôi cảm thấy chán ngán người chồng của mình. Bụng bia của anh ngày một phình to, mái tóc cũng thưa dần. Điều khiến tôi không chịu nổi nhất chính là chuyện chăn gối ngày càng không còn đáp ứng được. Hay là... ly hôn đi, đàn ông trẻ trung trên đời nhiều vô kể, sao cứ phải bám víu vào một gốc cây đã tàn. Ý nghĩ ấy ngày càng lớn dần trong tôi. Cho đến một lần nữa không được thỏa mãn, tôi cuối cùng buột miệng thốt lên: "Quý Đình, chúng ta ly hôn đi."
Hiện đại
Sảng Văn
0
Hoàn

Du Niên

Chương 7
Tạ Niên là công tử bạt mạng nhất trong giới nhà giàu, còn tôi chỉ là kẻ ốm yếu đau ốm quanh năm, thế mà tôi lại vô tình vướng vào mối quan hệ với cậu ấy. Nhưng sau khi tôi động lòng, bên cạnh Tạ Niên đã xuất hiện một cô gái ngầu lòi, nghe nói chính là gu cậu ta thích. Hiểu ý lùi xa, tôi bỏ trốn khỏi thành Cảnh. Thế nhưng trước khung cửa sổ rộng lớn, bóng hình cao lồng lộng của cậu ấy giam chặt tôi trên bàn ăn. Trong bóng tối, Tạ Niên ngửa cổ thở gấp, đôi mắt đen ánh lên khuôn mặt ửng hồng của tôi. Nụ hôn dần trượt xuống, dừng lại ở một chỗ nhạy cảm. Giọng cậu khàn đặc: "Chị... chơi đùa với em đi?"
Hiện đại
Ngôn Tình
7
Hoàn

Nhà tôi có nuôi heo đâu mà!

Chương 6
Năm cuối cấp ba, con gái ruột của gia tộc Mộ Dung bất ngờ tìm về, tôi trở thành con nuôi giả chiếm tổ chim khách. Bố mẹ không đuổi tôi đi, mà bảo tôi dẫn cô ấy cùng đi học. Không ngờ con nuôi giả thì bình thường, nhưng con nuôi thật lại không hề đơn giản. Trước mặt soái ca của trường, cô ta chỉ tay vào tôi mà khóc lóc thảm thiết. "Anh Hứa ơi, em biết em lớn lên ở nông thôn, không quý phái như chị ấy. Nhưng em cũng đâu đáng bị chị ấy sỉ nhục chứ?" "Tôi sỉ nhục cô thế nào?" Tôi hỏi lại. "Chị... chị bảo em là đồ nhà quê, da dày thịt béo không xứng với danh phận tiểu thư Mộ Dung gia. Còn... còn bảo em cút về quê!" Tôi bật cười, mấy đứa bạn xung quanh cũng cười theo. Cái đậu xanh, trước khi nhận tổ tông cũng nên tìm hiểu xem nhà mình làm nghề gì đi chứ. Nhà tôi khởi nghiệp từ nuôi heo đấy này!
Hiện đại
Vườn Trường
Tình cảm
0
Hoàn

Con trai làm vỡ bình hoa của tôi, tôi yêu cầu chồng ly hôn.

Chương 7
Kể từ khi em gái chồng tôi về nước, chồng và con trai bắt đầu thường xuyên chơi một trò chơi cố tình chọc tức tôi. "Bố ơi, con chưa làm xong bài tập nhưng giờ con muốn đi công viên giải trí. Mẹ không cho con đi thì phải làm sao?" "Con có biết chiếc bình màu vàng mẹ con thích nhất không? Con đi đập vỡ nó đi, mẹ con chắc chắn sẽ nổi giận. Khi bà ấy tức giận sẽ không quản con nữa, lúc đó để cô Vãn Vãn đi công viên với chúng ta." Tôi đang ôm máy tính làm việc, nghe thấy cuộc trò chuyện của hai cha con ngoài phòng, ngón tay đơ trên phím Enter. Tôi đờ đẫn hồi lâu, để lại một vệt trắng dài trên tài liệu. Giây tiếp theo, cửa bị đẩy mở. Con trai bước vào nghênh ngang, thẳng đường tiến về phía chiếc bình hoàng dự Định Dao. Tôi thở dài, chợt nhận ra những năm qua mình đã đặt quá nhiều tình cảm vào hai cha con này. Nhiều đến mức khiến họ quên mất ngày xưa tôi từng là người thế nào. Tôi nhìn thẳng vào mắt con trai: "Lâm Tử Hiên! Nếu con dám làm vỡ chiếc bình đó, con chắc chắn sẽ hối hận!" Nghe lời tôi, ánh mắt nó lóe lên vẻ thách thức đặc trưng của trẻ con, giơ tay hất đổ chiếc bình yêu thích của tôi xuống sàn. "Răng rắc!" Giọng con trai đầy khiêu khích: "Sao nào mẹ? Mẹ giờ có giận lắm không?"
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Sau Khi Hết Hạn Hợp Đồng Thay Thế, Chỉ Muốn Làm Cá Ướn

Chương 7
Họ bảo tôi không thể ở bên Tạ Lâm quá ba năm, nhưng hôm nay vừa đúng ngày hợp đồng ba năm hết hạn. Tạ Lâm ném bản giải ước lên bàn. Mặt bàn kính cường lực kêu "độp" một tiếng vang. "Thẩm Miên." Giọng anh hơi khàn, "Em có thể ở lại." Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giải ước. Ô chữ ký còn trống. Tên anh đã ký sẵn. Tạ Lâm. Nét bút máy. Mạnh mẽ như muốn xuyên thủng giấy. "Tăng tiền?" Tôi hỏi. Ngón tay anh khẽ giật. "...Cái gì?" "Gia hạn phải tăng phí." Tôi rút điện thoại xem giờ, "Quá giờ tính thêm hai mươi phần trăm. Phụ lục 3 Điều 7 của hợp đồng." Tạ Lâm bất ngờ cười. Anh hiếm khi cười. Khóe miệng nhếch lên. Như dao cứa một đường. "Được." Anh nói, "Gấp đôi." Tôi lắc đầu: "Không gia hạn."
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
1
Hoàn

Sau khi đâm chết nhân tình của chồng, tôi được hắn trao toàn bộ gia sản

Chương 6
Tôi và Cố Uyên đi từ tình yêu thuần khiết đến hận thù tinh nguyên chỉ trong mười bảy năm. Năm tháng yêu đương ngọt ngào ấy, hai đứa cùng chia nhau hộp cơm trưa duy nhất - đĩa thịt xào dưa leo xanh vẻn vẹn bốn miếng. Anh nhặt hết thịt cho tôi, còn tôi sợ anh đói, viện cớ ngán thịt để nhường phần cơm lại cho anh. Năm tháng hận thù chất chồng, tôi cầm dao đâm liền ba nhát vào nhân tình của anh, cười khoái trá khi đứa con trong bụng cô ta hóa thành vũng máu. Anh bóp cổ tôi, ném tôi vào nhà giam. Năm năm sau, trong khách sạn. Nhân tình của anh, Tô Hương, nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ: - Ngôn Nặc, vừa ra tù đã đi làm phục vụ? Cô cũng thảm quá, chi bằng đến nhà tôi làm osin đi, tôi trả cô chừng này. Tô Hương ném đồng xu một hào xuống chân tôi. Tôi giật lấy chai rượu trong tay cô ta, hắt thẳng vào mặt: - Tôi cho cô mặt mũi à?
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Sau Khi Nghe Được Tâm Thanh Của Lan Hoa, Tôi Quyết Định Hủy Hôn Lễ

Chương 6
Trên ban công, tôi nuôi một chậu lan. Vừa đi làm về, bỗng nghe thấy tiếng than thở của nó: "Người phụ nữ xấu xa đó, chị ta bẻ mất mầm non mới nhú của ta, đau quá đi thôi." Tôi nhẹ nhàng bước lại, phát hiện trong chậu rơi một chiếc lá. Sáng nay tưới nước vẫn thấy tươi tốt lành. Tôi nhặt chiếc lá lên ngắm nghía, màu xanh non mơn mởn như vừa mới hái. Tiếng oán thán lại vang lên: "Chị ta kéo theo cả mùi hôi hám, đứng trước mặt ta uốn éo cọ qua cọ lại, nhức cả mắt. Làm sao sánh được mùi hương dịu dàng của chủ nhân." Toàn thân tôi cứng đờ, đầu óc chỉ lóe lên hai suy nghĩ: Thứ nhất, cây lan này đã thành tinh. Thứ hai, bạn trai đang đi công tác, mấy ngày nay chỉ mình tôi ở nhà, người phụ nữ xấu xa đó là ai?
Hiện đại
Linh Dị
Tình cảm
9
Hoàn

Năm tháng chưa phai, chúng ta đã chia lìa

Chương 7
Vào ngày kỷ niệm hôn nhân, Lục Diệc An đặt mua một viên kim cương hồng tại cửa hàng đồ hiệu. Tôi tràn đầy hạnh phúc mở hộp quà, nhưng lại phát hiện thứ anh ta tặng tôi chỉ là quà tặng kèm của cửa hàng xa xỉ ấy. Tối hôm đó, thư ký của Lục Diệc An đăng một dòng trạng thái trên trang cá nhân. Trên ngón đeo nhẫn thon thả lấp lánh viên kim cương hồng rực rỡ. Bên dưới còn kèm dòng chữ: "Món quà tuyệt vời nhất ông trời ban cho em chính là được gặp anh."
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
9
Hoàn

Khi biết tin hắn sắp đính hôn, tôi vơ vét tiền bạc rồi chuồn thẳng.

Chương 5
Tạ Hoài sắp đính hôn rồi. Trong căn phòng riêng, bạn thân của hắn hỏi: "Thế còn Kiều Ngữ thì sao?" Tạ Hoài kiên định đáp: "Cô ấy sẽ không rời xa tôi." "Nuôi làm nhân tình bên ngoài? Kiều Ngữ chịu đồng ý sao?" Tạ Hoài tùy tiện lấy một quả quýt từ đĩa, bổ sung: "Tôi sẽ bù đắp cho cô ấy." "Cô ấy hiểu chuyện, sẽ không khiến tôi khó xử." Về sau, tôi đúng như lời hắn nói, không làm ồn ào, không gây phiền phức. Trước mặt hắn, tôi vẫn tiếp tục đóng vai cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện. Cho đến ngày trước lễ đính hôn của hắn, tôi bán căn nhà hắn tặng, cầm tiền bỏ trốn. Trên đời này, có ai là không thể sống thiếu ai chứ?
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
1
Hoàn

Ngàn con thuyền lướt qua, chẳng một chiếc quay đầu.

Chương 7
Đêm mưa bão, mẹ chồng tôi vì ăn nhầm hạnh nhân dẫn đến ngạt thở do dị ứng, được đưa gấp vào phòng cấp cứu. Khi tôi run rẩy toàn thân đi đóng thêm viện phí, lại bất ngờ nhìn thấy người chồng đáng lẽ đang công tác xa. Anh ấy ôm trong lòng một bé gái khoảng bốn năm tuổi, đi cùng là người tình trong mộng Tần Thi Vũ của anh. Cô bé ôm cổ anh, nũng nịu gọi "Ba ơi". Anh cười đáp lại, ánh mắt dịu dàng chưa từng thấy. Tôi đứng trong bóng tối, nhìn hạnh phúc trọn vẹn của ba người họ. Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy mọi thứ thật vô nghĩa.
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
7 Hận Tôi Đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vầng trăng sáng soi bóng hạt châu quý

Chương 7
Sau khi cha mẹ qua đời, bà nội đã sắp xếp cho ta đính hôn với hai gia tộc Giang và Tạ. Đợi đến khi ta đến tuổi cập kê, sẽ rước họ về làm chồng rể. Nhưng Giang Uyên lại ghét sự ràng buộc, chán ghét ta đến tận xương tủy. Ta luôn nghĩ rằng chỉ cần đối xử tốt với hắn hơn một chút, hắn sẽ không đập vỡ quà của ta, cũng không lạnh lùng hất mặt với ta nữa. Cho đến khi người em họ khóc lóc trách bà nội thiên vị ta: "Xưa nay đứa trẻ biết khóc mới được cho kẹo, kẻ không biết khóc chỉ nhận phần thiệt thòi, em là vậy, huynh trưởng nhà Tạ cũng thế." Ta nhìn Tạ Huân đang âm thầm bóc nhân quả óc chó cho ta, bỗng như sét đánh ngang tai. Chiều hôm đó, tỳ nữ như thường lệ mang bánh hạt sen ta làm đến cho họ. Ta gọi cô ấy lại: "Giang Uyên không thích, từ nay cứ đưa hết đến phòng Tạ Huân ca ca thôi."
Cổ trang
Nữ Cường
Ngôn Tình
3