Tìm kiếm nâng cao

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Trang 357

Hoàn

Đao Trăng Tròn

Chương 5
Ta là yêu thỏ, yêu một phàm nhân. Đáng ghét thay, hắn lại có người biểu muội dung nhan tuyệt thế, luôn hăm hở tranh sủng với ta. Lần đầu, nàng hãm hại ta đẩy nàng xuống nước. Chẳng những chưa được biểu huynh xót thương, ta còn nhận trọn một cái tát đích đáng. Sau đó, nàng lại vu cáo ta thông dâm. Khiến biểu huynh nàng cuống quýt đòi lập tức thành hôn với ta. Đêm động phòng, nàng lại giở trò giả vờ đau bụng, muốn phá hoại lễ hợp cẩn của tân lang với ta. Ta biết nàng hết đường sống rồi. Quả nhiên, đêm đó nàng bị đánh bằng gậy tới mức thất khiếu xuất huyết. Đến chết nàng vẫn không hiểu, cuộc chơi giữa ta và biểu huynh nàng đâu phải tình ái đơn thuần. Mà là trò chơi sinh tử.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Mênh mông

Chương 6
Một tháng trước ngày thành thân, Tống Thanh Dương đột nhiên cầm vật tín đính hôn đến hủy hôn ước. Nàng nhận vật tín rất dứt khoát, đồng ý hủy hôn. Thế nhưng ba tháng sau, Tống Thanh Dương lại quỳ dưới mưa lớn trước cổng phủ Tạ, nói hắn hối hận, vừa khóc vừa cầu xin được gặp nàng thêm lần nữa.
Cổ trang
0
Hoàn

Sương Phủ Bức Họa

Chương 8
Mẹ ta qua đời, bảo ta lên kinh thành nương nhờ người em trai đã làm quan lớn. Khi ta tìm thấy hắn, hắn đang vì bị người con gái hắn yêu thương cự tuyệt mà chán nản muốn tự vẫn. Ta đá văng thanh kiếm trong tay hắn, vả một cái vào mặt hắn: "Chị của ngươi sắp bị tên vô lại ép cưới rồi, ngươi còn ở đây tìm sống tìm chết sao?" Sau khi dựa vào người em trai quyền cao chức trọng, ta sống những ngày tháng ăn chơi hưởng lạc. Ngày ngày hô lên hạ xuống, sai khiến hắn bóp vai đấm lưng cho ta.
Cổ trang
0

Sự Tuyệt Vọng Cùng Nổi Nhục

Chương 5
Vì báo thù cho người trong lòng, thái tử ép ta t // ự s//á//t , nhưng hắn lại phát điên trong tang lễ của ta. Thái tử điện hạ, người từng cùng ta tình sâu nghĩa nặng, lại sai người làm nhục ta. Hắn khiến cả kinh thành đều biết ta là đoàn tụ, thích cả nam nhân và nữ nhân. Hắn bắt ta tranh giành thức ăn với súc vật, mặc kệ gia nô nhục mạ ta. Cuối cùng, hắn móc đi vết bớt trên người ta, treo nó trên cổng thành Lúc đó, ta mới thực sự hiểu ra. Ngay từ đầu, những dịu dàng hắn dành cho ta chỉ là mưu tính đã lâu, tất cả đều vì báo thù cho nữ nhân hắn yêu thương.
6
Hoàn

Hóa ra ta nhận phải kịch bản được cả đoàn cưng chiều.

Chương 7
Ta là công chúa ngỗ ngược nhất kinh thành. Lấy ngọc tỷ của phụ hoàng đập hạt óc chó, dùng áo phượng bào của mẫu hậu làm ổ cho mèo. Hôm đó vừa chiếm được Đông Cung của Thái tử huynh, bỗng nhiên ta thấy những dòng bình luận lướt qua. [Nữ phụ cứ phá phách đi, đợi đến lúc thân phận giả công chúa bị phát hiện, xem ngươi xoay xở thế nào.] [Lúc đó nữ phụ sẽ thay nữ chính đi Hòa Thân sang thảo nguyên, gả cho lão Khả Hãn kia.] [Hơn bảy mươi tuổi, chắc phảng phất mùi già nua rồi nhỉ? Nữ phụ đáng thương quá.] Toàn thân ta run lên. Ngay đêm đó dọn đồ ra khỏi Đông Cung, trả lại ngọc tỷ, còn cẩn thận thêu cho mẫu hậu chiếc áo phượng bào mới. Ba người bọn họ cãi nhau ầm ĩ. Chỉ tay năm ngón đổ lỗi cho nhau. [Chắc tại ngươi làm tiểu công chúa buồn, không thì sao nàng đột nhiên như vậy?!] Tối hôm đó, ta ngơ ngác nhìn ba vị đứng xếp hàng đến xin lỗi: [???]
Cổ trang
0
Hoàn

Con gái của phạm quan

Chương 8
Kiếp trước, ta là con gái của kẻ phạm tội, gia đình tan nát rồi chết thảm. Thế mà ngoài ý muốn, ta lại trùng sinh vào đêm định mệnh ấy - khi phụ thân cho thuốc mê vị tân khoa tiến sĩ rồi đẩy vào phòng khuê của ta. Đây vốn là cái bẫy nhắm vào vị khâm sai đang xử án này. Trước khi phụ thân dẫn người xông vào bắt gian, ta thản nhiên thỏa thuận: "Đại nhân, hãy cùng ta làm một giao kèo." "Ồ?" Hắn nhìn ta khẽ nheo mắt, trong đồng tử ánh lên vẻ cảnh giác. "Đêm nay ta giúp ngài thoát thân, ngày sau Vương gia gặp nạn, mong ngài cao tay tha cho một đường sống." Ta đặt cược cả mạng sống này, mưu tính con đường sinh tồn cho mẹ con ta. #bere
Cổ trang
Ngôn Tình
Nữ Cường
1
Hoàn

Kiếp cùng

Chương 9
Tiên giới có quy định. Muốn kết thành tiên lữ, hai người phải cùng nhau hạ phàm lịch kiếp. Tiểu sư muội của Giang Lâm Uyên náo loạn đòi theo chúng ta cùng lịch kiếp. Ta không đồng ý, hắn lập tức trở mặt lạnh lùng quát mắng: "Sư muội còn nhỏ, ngươi không thể nhường nàng một chút sao?" "Chẳng qua một kiếp tình thôi, dẫn sư muội đi chơi cùng có sao đâu?" Hắn bất chấp sự phản đối của ta, lén đưa tiểu sư muội xuống trần. Nhưng hắn không biết, kiếp chúng ta phải độ không phải tình kiếp, mà là kiếp nghèo.
Cổ trang
Ngôn Tình
Nữ Cường
2
Hoàn

Mây Chiều Che Phủ

Chương 6
Thiếp thất của Tiết Ngọc tiểu sản. Để nàng không đau lòng, hắn sai người mang thuốc lạc thai đến, bắt ta - kẻ vừa được chẩn đoán có hỉ mạch - phải uống cạn. Khi thị vệ quay về bẩm báo, do dự hỏi: "Công tử lo liệu chu toàn cho Khương cô nương thật không sai. Chỉ là phu nhân khó khăn lắm mới có thai, nếu nàng không chịu uống thì nên làm thế nào?" Tiết Ngọc lập tức ngắt lời, cười khẽ: "Khương Man từ nhỏ không nơi nương tựa, không chịu thêm được kích động nào nữa. Mộ Vân cả đời này chỉ nguyện được cùng ta bạch đầu giai lão, đâu dám hờn giận với ta?" "Còn về đứa trẻ... đợi khi Khương Man tâm tình khá hơn, ta sẽ cho Mộ Vân đứa khác." Ta lặng thinh hồi lâu rồi bỏ đi. Giả vờ như chưa từng nghe thấy gì. Quay về phòng, lặng lẽ uống cạn bát thuốc lạc thai. Hắn không biết rằng. Đứa con này, ta vốn cũng chẳng định giữ lại.
Cổ trang
Ngôn Tình
0
Hoàn

Phu Quân Muốn Nạp Chị Dâu Mới Góa Làm Bình Thê, Ta Hòa Ly Dọn Sạch Hầu Phủ

Chương 7
Phu quân của ta, Vĩnh An Hầu Tiêu Vọng Nhạc, hớn hở từ ngoài bước vào. Sau lưng hắn, chiếc kiệu nhỏ chở người chị dâu mới góa chồng Lâm Nhược Đường khẽ đong đưa, chuẩn bị nghênh tiếp nàng về làm thứ thất. "Phu nhân, sau khi Nhược Đường vào cửa, ngươi phải đa đa cưu mang..." Lời nói của hắn đột nhiên nghẹn lại nơi cổ họng. Bởi vì trước mắt hắn không phải là sảnh đường đỏ rực cờ hoa, mà là một... phủ đệ trống trơn. Tấm biển ngạch ngự tứ vốn treo giữa chính đường, biến mất. Chiếc bình gốm cổ đặt trên giá đa bảo, biến mất. Ngay cả chiếc ghế gỗ tử đàn Thái sư hắn thường ngày yêu thích nhất, cũng không cánh mà bay. Cả tòa Vĩnh An hầu phủ như vừa bị cướp quét sạch, chỉ còn trơ lại những bức tường trống huơ cùng lớp bụi dày đặc phủ kín nền đất. Ta đứng giữa sân, chỉ huy mấy trăm tay thợ lực lưỡng đang khiêng chiếc chum nước lớn lên xe. "Tiêu Vọng Nhạc, ngươi về rồi." Ta phủi nhẹ bụi trên tay, nở nụ cười nhàn nhạt: "Đã định nạp thứ thất, vị trí chủ mẫu hầu phủ này, ta nhường lại cho chị dâu vậy." "Chỉ có điều, từng ngọn cỏ cành cây, từng viên ngói tấm gạch trong hầu phủ này, đều do của hồi môn của ta bày biện." "Người thì ta không cần, nhưng đồ đạc, đương nhiên phải mang đi." "À, còn chiếc bào vân gấm trên người ngươi, cũng từ lụa lão của trang viện ta mà ra." "Cởi ra!"
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
1
Hoàn

Giá lạnh phủ nhẹ nhụy hoa

Chương 9
Bùi Ngọc Minh từng có ba lần cơ hội kết hôn với ta. Lần đầu, hắn lập chiến công nơi sa trường, quay đầu liền dùng công lao ấy đổi cho Sở Uyển tước vị huyện chúa. Hắn bảo Sở Uyển yếu đuối mềm mỏng, không bằng ta kiên cường, cần danh hiệu che chở. Nhưng nàng ấy là đích nữ hầu tộc, còn ta chỉ là một nữ lang y. Lần thứ hai, ta thức trắng ba tháng trời, lật khắp điển tịch, thêu thành bức Sơn Hà Đồ để giúp hắn phá địch. Sở Uyển xước miếng da cỡ hạt gạo nơi bàn chân. Hắn rút kiếm đeo, trước mặt ta chém tan tành bức bình phong, dùng vải quấn vết thương cho nàng. Lần thứ ba, hắn cưỡng ép giữ Sở Uyển lại trong doanh trại. Ta khuyên hắn nghĩ cho kỹ, hắn mắng ta tính toán chi li, không biết đại cục. Trước khi quân địch tập kích, ta nhiều lần cảnh báo, hắn quở trách ta lấy quân vụ làm trò ghen tuông vụn vặt. Về sau viện quân tới, hắn đại bại. Ta thu xếp hành trang ra đi, đưa cho hắn một phong thư, dặn dò: "Đợi ta đi rồi hãy mở ra." Trong thư chỉ vỏn vẹn tám chữ: Từ nay về sau, hôn ước tiêu tan. Thứ đàn ông thối tha như hắn, đáng lẽ phải vùi xuống ruộng làm phân bón. Mà ta, còn có con đường rộng mở hơn, tốt đẹp hơn nhiều.
Cổ trang
Nữ Cường
Ngôn Tình
0
Hoàn

Bệ hạ, xin hãy đúng giờ đại hạn.

Chương 8
Gia tộc tôi truyền đời làm nghề thú y, nào ngờ mộ tổ bốc khói xanh, tân đế phong ta làm phi. Phụ thân nước mắt lưng tròng dặn con cứ yên tâm mà làm. Ai ngờ hoàng đế đưa ta nhập cung chỉ để chữa bệnh cho các phi tần trong hậu cung! Vu phi bị sét đánh cháy đen thui hỏi ta liệu chữa được đuôi rắn không. Kim phi ăn không tiêu phun ra cả đống vàng bạc châu báu đòi ta kê thuốc tiêu thực. Ta mệt nhoài chóng mặt hoa mắt, suýt nữa thì điên loạn. Cha ơi, yên tâm đi! Con gái người làm tốt lắm, đã kế thừa gia nghiệp trong cung chăm sóc mấy con súc vật to xác rồi!
Cổ trang
1
Hoàn

Nuôi Vợ Từ Bé

Chương 9
Tôi được Lục Yên nuôi lớn. Nhưng ngày tôi tỏ tình, lại bị anh đuổi ra khỏi nhà. Sau khi tôi công khai come out, còn bị chính người mình theo đuổi đưa về nhà. Mười mấy vệ sĩ bao vây biệt thự, ném thẳng tôi vào phòng Lục Yến. Anh kéo lỏng cà vạt, chống tay lên giường nhìn tôi, cúi đầu hôn lên nốt ruồi nhỏ trên xương quai xanh của tôi. Giọng trầm thấp: “Đích thân nuôi lớn… đương nhiên phải tự mình ăn sạch rồi.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1.28 K

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
3 Tắt đèn Chương 8
10 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gương hoa trăng nước

Chương 6
Đang trên đường đi cầu phúc cho Thái tử thanh mai trúc mã, ta cứu được Tĩnh Vương Lý Nghiện đang trọng thương. Nữ tử cứu nam tử, lời đàm tiếu nổi lên bốn phía. Phụ thân nổi giận lôi đình, ép ta dùng dải lụa trắng tự kết liễu. Bệ hạ hay tin, lập tức ban hôn cho ta cùng Lý Nghiện. Thái tử biết chuyện, vì lòng nóng như lửa đốt mà ngã ngựa, băng hà. Lý Nghiện đoạt được thiên hạ, ta cũng đành cam phận làm Hoàng hậu của người, cả đời không chút sai sót. Thế nhưng người lại oán hận ta, nạp tiểu muội của ta vào cung, sắc phong làm Tây cung Hoàng hậu. Một triều hai hậu, ta trở thành trò cười. Thậm chí trước lúc lâm chung, người còn bày kế hại ta: "Trân nhi nên làm Thái hậu, có thể buông rèm nhiếp chính. Còn Thôi Mật... ban chết, bồi táng trong lăng tẩm của trẫm." Người muốn nắm tay ta, ta cau mày tránh né. Người thở dài: "Là quả đắng do chính nàng gieo xuống. Thuở ấy, nàng không nên cứu trẫm." Hóa ra, người vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện năm xưa. Ta mỉm cười, cũng đã hiểu thấu. Vậy nên, khi được quay lại thuở ấy, ta không còn cứu người nữa. Nhân quả này, ta chẳng muốn vướng bận thêm chi.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Dần Nhi Chương 7
Xoá bỏ Omega Chương 15