Tìm kiếm nâng cao

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Trang 632

Hoàn

Nàng Trong Gương

Chương 6
Ta là Quý Phi Nương Nương không được sủng ái. Ta và Hoàng thượng từng là vợ chồng từ thuở thanh xuân, đến khi ta mắt thấy ngài ôm trọn ba ngàn cung tần mỹ nữ. Nhưng tất cả mọi người đều nhìn ta như nhìn kẻ điên. Họ nói: Từ đầu đến cuối, hậu cung này chỉ có mỗi mình Nương Nương. Về sau ta mới hiểu ra. Chốn cung đình này, chỉ có một vị Quý Phi đã khuất núi từ lâu, và một hoàng đế điên loạn tự bao giờ.
Cổ trang
0
Hoàn

Hai Giai Nhân

Chương 8
Cố Ngọc Sanh không hề hay biết, trong mười năm ta hôn mê, hồn phách ta vẫn lẩn quẩn trong cung cấm. Mắt thấy hắn nạp một phi tần rồi lại một phi tần khác, kẻ nào cũng na ná như ta. Đêm đêm hưởng lạc cùng người mới xong, hắn chẳng chút ngơi nghỉ liền tới bên giường ta, vừa vuốt tay ta vừa khóc lóc nói nhớ ta thương ta. Ta đứng bên nhìn cảnh ấy, chỉ cảm thấy buồn nôn vô cùng. Bách tính ai nấy đều tán thán Hoàng đế chung tình, suốt mười năm trường vẫn một lòng chăm sóc Hoàng hậu bất tỉnh. Có lẽ hắn cũng tự lừa dối mình như thế. Nhưng đúng mười năm lẻ một ngày, cái ngày hắn muốn buông bỏ ta, không thèm ngó ngàng tới ta nữa. Ta tỉnh dậy.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Sau khi giúp đỡ huynh trưởng thành công, hắn lại tự chuốc họa vào thân.

Chương 7
Năm đó thiên tai liên miên, nhà nghèo đến mức chẳng có nổi bát cơm. Để sống sót, cả nhà đành bỏ quê hương, lánh nạn về phương nam. Trên đường đi, anh trai nhất quyết nhận nuôi một cô gái chạy loạn yếu đuối. Cha mẹ không đồng ý, cương quyết đuổi nàng đi. Sau này, khi anh ta buôn bán phát đạt, giàu có nhất vùng, lại nhốt cả nhà lại, bỏ đói chúng tôi đến chết, chỉ để trả thù cho cô gái năm xưa. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về đúng ngày cô gái kia bị đuổi đi.
Cổ trang
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Hoàn

Tiểu sư muội lòng từ bi làm gốc

Chương 6
Ta là tiểu sư muội mềm lòng nhất toàn tông môn, đôi mắt lúc nào cũng rưng rưng lệ. Chim chóc bị thương, ta khóc; cỏ cây héo úa, ta cũng khóc; dẫu chỉ ăn chút đồ chay, ta vẫn khóc thương cho từng hạt gạo ngọn rau. Ngay cả hôm ấy, khi biết kẻ tội đồ từng hại vô số người cũng có quá khứ bi thương, nước mắt ta vẫn tuôn rơi không ngừng. Rồi vừa khóc, ta vừa giơ tay bổ nát đầu hắn.
Cổ trang
Chữa Lành
Tu Tiên
1
Hoàn

Dưỡng ngoại thất lại là thái tử đương triều, phải làm sao đây?

Chương 7
Ta là một quả phụ khát khao đến điên cuồng. Khi thắp hương cầu nhân duyên, có tên côn đồ xông vào phòng khuê. Ta lấy bình hoa đập cho hắn ngất xỉu. Nhìn kỹ thì, ha, đúng là mỹ nam tử. Ta trói hắn lại, giấu trong viện nhỏ, ngày ngày nhục mạ hắn… Sau đó, hắn trốn thoát. Lần gặp lại, ta quỳ rạp dưới đất, run rẩy thưa: "Dân, dân phụ xin bái kiến Thái, Thái tử điện hạ…"
Cổ trang
Hài hước
Ngôn Tình
0
Hoàn

Nhật Ký Bạo Ngược Của Quý Phi

Chương 9
Năm đó, khi vừa đến tuổi cập kê, ta đầy hân hoan chờ đợi Lục Vân Tranh đến cầu hôn. Không ngờ lại chứng kiến hắn cùng một nữ tử hò hẹn lén lút. Hắn lạnh lùng bảo: "Những lời đùa cợt của trưởng bối khi ta còn trong bụng mẹ, làm sao đáng tin?" Thế là ta trở thành gái thất thân bị hôn phu ruồng bỏ, suốt ngày bị thiên hạ chỉ trỏ. Ta quay lưng, dứt áo bước vào cung điện. Lần tái ngộ sau đó, Lục Vân Tranh chỉ dám quỳ từ xa, cúi đầu hành lễ trước bệ rồng của ta.
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
0
Hoàn

Khi Hòa Ly, Mẹ Chồng Trùng Sinh Đòi Theo Ta Đi

Chương 9
Chồng muốn cưới kỹ nữ làm vợ. Lúc ly hôn, ta vốn nghĩ mình không địch lại mẹ chồng, cũng chẳng giữ được con. Kết quả mẹ chồng phán quyết, cả con lẫn bà đều về tay ta. Mọi người:... Về sau, mẹ chồng dụ dỗ hỏi ta: "Con dâu à, con xem, con trai cả của ta chẳng ra gì, ta còn đứa thứ hai, mặt mày cũng khá tuấn tú..."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Hoàn

Sau khi phu quân đem suất đi học trao cho chị dâu góa

Chương 5
Sau khi quan nhân thăng chức, được một suất ấm vào Quốc Tử Giám. Tôi tưởng suất này chắc chắn sẽ dành cho con trai, vừa mở miệng đã bị quan nhân mắng ngay tại chỗ: “Tự mình thi đỗ vào Quốc Tử Giám mới là đạo quân tử! Hắn thi trượt là do hắn bất tài, chính ngươi không dạy dỗ con trai cho tốt, còn mặt mũi nào đòi ta suất này!”. Ấy vậy mà ngày hôm sau, hắn đem suất ấm ấy trao cho con trai của chị dâu góa. Thậm chí cùng chị dâu góa đưa đứa trẻ vào Quốc Tử Giám, biếu thầy giáo trọng lễ để nhờ vả đặc biệt chiếu cố. Tôi đứng từ xa nhìn cảnh ấy, quay đầu lên xe ngựa thẳng tiến vào cung. Thuở trước chính tôi cứu Thái hậu, lại nhường công lao cho Trần Khải Minh, mới khiến hắn thăng quan tiến chức. Nhưng giờ đây, tôi hối hận rồi.
Cổ trang
Nữ Cường
0
Hoàn

Phu quân lén lút mua thuốc an thai.

Chương 6
Ta là một nữ vu y. Giấu kín thân phận kết hôn với Chu Cảnh Nhiên, một lòng một dạ muốn cùng hắn sống qua ngày. Để kiếm tiền chữa bệnh cho hắn, ta lén lút hành nghề y ở chợ đen. Không ngờ hôm nay, vị khách đến thăm lại chính là phu quân của ta. "Phu nhân của ta đã có thai, đại phu." "Hãy kê cho ta một thang thuốc an thai tốt nhất." Nhưng ta rõ ràng chưa từng mang thai. Hơn nữa, trên người hắn còn độc chưa giải, căn bản không có khả năng sinh dục. Loại thuốc này... là kê cho ai?
Báo thù
Cổ trang
Nữ Cường
0
Hoàn

Rửa Trăng

Chương 7
Phu quân của ta có một người bạn thuở nhỏ, sau khi li hôn đã đến tá túc trong phủ. Nàng ta chiếm được cảm tình của tất cả mọi người. Mẫu thân ghét ta, phu quân hờ hững. Ngay cả đứa con trai năm tuổi của ta cũng bắt chước, ném nghiễn mực vào người ta, hét lên: "Cút đi! Ngày ngày chỉ biết bắt con đọc sách, còn Diễm Liễu nói rằng trẻ con ham chơi là lẽ tự nhiên. Con thích Diễm Liễu, con muốn Diễm Liễu làm mẹ!" Giữa mùa hè, Hoàng thượng ban tặng một rương vải tươi. Không ai chừa lại cho ta một quả nào. "Vải quý hiếm lắm, Diễm Liễu chưa từng thấy bao giờ, tò mò một chút nên ăn hết sạch rồi. Mẹ sẽ không trách chứ?" Ta bình thản lắc đầu: "Không." Hôm sau, ta thu xếp hành lý rời khỏi nhà, chỉ để lại một phong thư hòa ly. Phu quân giận dữ cười gằn: "Cứ để nàng đi! Một cô gái mồ côi không gia thế, ngay cả giấy thông hành cũng không có, ta xem nàng đi được đến đâu?!" Hắn nói đúng, nơi ta có thể đi không nhiều. Nhưng ít nhất còn một nơi – Tiểu Thái tử trong cung khóc lóc đòi gặp mẹ. Ta phải trở về rồi.
Cổ trang
Cung Đấu
Ngôn Tình
1
Hoàn

Hắn đợi trăng sáng

Chương 6
Ngày nghịch quân vây thành, phu quân ta để lại cho công chúa một phong thư tuyệt bút. Từng chữ thấm máu, chỉ mong kiếp sau tái ngộ. Ta cùng Thẩm Thù Ngọc thành thân mười năm, lạnh nhạt mười năm. Ta vì hắn một mình giữ thành cô liêu, cuối cùng thân thể đầy thương tích. Sau cùng hắn dùng phụ huynh bức ta thề nguyền, buộc ta cả đời này bảo vệ công chúa bình an. Mãi đến khi hắn chết, ta mới hiểu hắn cưới ta chỉ là để thành toàn. Sống lại một kiếp. Ta tránh né mọi gặp gỡ với Thẩm Thù Ngọc, gả cho tên công tử bột vô dụng kia. Nhưng hắn lại giữa đêm khuya xông vào xe ngựa của ta, mắt mày tan nát tuyệt vọng: "... Sao lần này lại không chọn ta nữa?"
Cổ trang
Trọng Sinh
Ngôn Tình
0
Hoàn

Leo Cành Cao (Nhân Dâu)

Chương 7
Ngày thứ bảy cãi vã với Tiểu Công Gia, phụ thân mang theo đệ tử ưu tú đến cho ta xem mặt. Đó là một thư sinh nghèo khó, cầm chiếc trâm gỗ dám ngỏ lời cầu hôn với ta. Ta lạnh lùng trừng mắt, giọng đầy khinh bỉ: "Đồ thấp hèn như thế này, sao xứng với ta..." Lời chưa dứt, trước mắt bỗng hiện lên hàng chữ: 【Xuất hiện rồi! Cảnh kinh điển nữ phụ độc ác làm nhục nam chủ! Cô ta chỉ mơ cao, đã câu được Tiểu Công Gia nào đó, nào thèm để mắt tới nam chủ chúng ta, hê hê - ai ngờ được nam chủ mới là cành cao nhất nhỉ!】 【Đúng vậy! Nam chủ ta hoàng tử đấy, khi nhận lại thân phận với hoàng đế, ngay trong ngày sẽ lên ngôi Thái tử, chao ôi một bước lên mây!】 【Bị nữ phụ từ chối cũng tốt, thế nam chủ mới thấy được nữ chính thanh mai trúc mã luôn âm thầm bên cạnh, hai người mới là thiên tạo địa thiết, tiên nữ phàm trần!】 【Ôi, nữ phụ tuy độc ác nhưng quá xinh đẹp, nam chủ thật sự đã yêu từ cái nhìn đầu tiên, còn định tặng nàng vật định tình của hoàng đế cho mẫu thân... Tiếc là nàng đã cự tuyệt, sau này hối hận cũng không kịp...】 Đùa sao! Có thân phận bí ẩn thế này sao không nói sớm! Ta vội vàng sửa giọng: "Giờ chỉ là trâm gỗ, nhưng ngày sau ta sẽ đòi trâm vàng ngọc bích. Chàng nhất định sẽ thỏa nguyện cho ta, phải không?" Trong chớp mắt, gương mặt tái nhợt của thư sinh ửng đỏ bừng. Ta khẽ mỉm cười.
Cổ trang
Ngôn Tình
0

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mưa chiều rả rích vùi lấp xương khô

Chương 7
Trở thành trắc phi của Tạ Quân Kỳ được ba năm, tôi mất đi đứa con thứ ba. Lần này là do tiểu thế tử bỏ nghệ tây vào. Máu của tôi chảy suốt đêm. Tỉnh dậy, Tạ Quân Kỳ lại đến an ủi: "Đình Nhi dù sao cũng là huyết mạch cuối cùng của chị gái ngươi, nàng rộng lượng một chút, đừng quản thúc hắn nhiều quá." Tôi nhìn vô hồn vào rèm châu, không còn ý định tranh luận với Tạ Quân Kỳ nữa. "Thiếp biết rồi." Hắn muốn tôi rộng lượng, vậy thì tôi rộng lượng thôi. Tiểu thế tử trốn học, tôi coi như không thấy. Tiểu thế tử đánh nhau, tôi giả vờ không hay. Những món điểm tâm mà tiểu thế tử vốn chê bai nhưng lại không thể thiếu, tôi cũng đều giả vờ không biết làm. Đến nỗi hắn bị kẻ xấu hạ độc, nôn mửa tiêu chảy. Tạ Quân Kỳ lại cầm điểm tâm tìm đến. Hắn quét đổ điểm tâm trước mặt tôi, ánh mắt nhìn tôi như đang nhìn một kẻ đã chết: "Lại định nói không phải ngươi? Chị gái ngươi đã chết rồi, sao ngươi không thể buông tha cho đứa con của bà ấy? Muốn ta tin ngươi? Được thôi, ngươi nhặt điểm tâm dưới đất lên ăn đi, ta sẽ tin ngươi vô tội." Tôi quỳ xuống đất, nhặt từng chiếc bánh trên nền nhà cho vào miệng, nhai từng miếng một.
Cổ trang
Cung Đấu
Tình cảm
2
Bức Mành Thu Chương 7
Uẩn Nghi Chương 7
Nam Khanh Chương 5