Chung Thân Chi Ái

Chương 5

15/07/2024 11:02

5.

Trên livestream, Từ Nhược Bạch vẫn đang vui vẻ hồ hỏi trò chuyện với cư dân mạng về mối qu/an h/ệ của cô ta và ảnh đế Lục.

Tôi ném điện thoại cho Lục Thời Vu.

Là đàn ông chân chính thì phải dọn dẹp mớ hỗn độn mà anh ấy tạo ra.

Ai ép anh đội mũ trong buổi livestream hả? Ai ép anh đeo nhẫn hả?

Lục Thời Vu vào xem livestream đã mang lại cho Từ Nhược Bạch rất nhiều sự nổi tiếng và cũng mang lại cho cô ta rất nhiều ng/uồn tài nguyên.

Ví dụ, một quảng cáo nhỏ tôi đang chuẩn bị tham gia.

Đó là một quảng cáo sữa, một tháng trước họ đã tìm đến tôi, chúng tôi cũng đã giao hẹn sẽ bắt đầu quay vào thứ hai tuần sau.

Hôm nay là thứ bảy, tôi còn chưa chuẩn bị xong thì họ đã thông báo từ chối tôi.

Kiều Đầu lặng lẽ nói với tôi.

"Cô biết là ai giành được không? Từ Nhược Bạch, tình địch của cô đấy.”

"Nhờ Lục ảnh đế nhà cô mà dạo gần đây rất nhiều tài nguyên tìm đến cô ta."

Lục Thời Vu làm việc rất có năng suất.

Ngay sau khi tin Từ Nhược Bạch nhận được rất nhiều hợp đồng đại diện phát ngôn được tung ra thì Lục Thời Vu đã đăng lên weibo và gắn thẻ cô ta vào.

Từ Nhược Bạch, bám vào người khác sẽ làm hại cô đấy.

Anh ấy vừa đăng lên thì một nửa số người xào cp đã biến mất.

Từ Nhược Bạch vừa nhận được nhiều hợp đồng đại diện phát ngôn đã phải lên phát sóng trực tiếp và do dự giải thích với cư dân mạng.

"Mọi người, tôi thực sự không cố ý, tôi và Lục ảnh đế chỉ là bạn bè thôi nên mọi người đừng hiểu lầm tôi, đừng làm đảo lộn cuộc sống của Lục ảnh đế, cảm ơn mọi người."

Từ Nhược Bạch đã cố gắng hết sức để giải thích nhưng cư dân mạng lại không tin.

“Tôi chỉ mới xào cp được nửa ngày, bây giờ tan thành mây khói rồi à?”

“Vậy không phải chị đang nói dối chúng tôi sao? Chị Nhược Bạch.”

“Nói dối người khác đã sai, trêu chọc người khác còn sai hơn, uổng công chúng tôi gọi cô là chị dâu.”

“Tan rồi, tan rồi, dừng ké fame đi.”

Trong tích tắc, Từ Nhược Bạch đã mất đi hàng trăm nghìn người hâm m/ộ, mọi người đều vào buổi livestream mà m/ắng cô ta.

Từ Nhược Bạch ngồi đó, h/oảng s/ợ nhìn vào camera rồi bật khóc.

Người đẹp rơi nước mắt, lòng người tan nát.

Lục Thời Vu đút táo vào miệng tôi.

Anh ấy khẽ cau mày, tỏ vẻ không thể hiểu nỗi.

"Anh mới là người chịu oan ức, cô ta khóc cái gì chứ?"

Đó thực sự là một câu hỏi hay.

Sau khi Lục Thời Vu đăng lên weibo thì người xào cp đã ít đi, tên tuổi của Từ Nhược Bạch cũng dần mờ nhạt trong mắt công chúng.

Lục Thời Vu càng không livestream nữa, có người vào weibo của anh ấy hỏi anh ấy rốt cuộc chị dâu là ai.

Anh giả vờ không nhìn thấy nhưng tôi lại thấy nick phụ của anh trả lời bình luận đó.

“Lục ảnh đế và chị dâu trường trường cữu cữu!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoàng thượng có bệnh

Chương 8
Phụ thân ta muốn mưu phản. Thế là hắn dùng trăm phương nghìn kế đưa ta vào cung dò la tình hình. Ta không phụ lòng mong mỏi, cứ ba ngày một bức thư mật gửi về nhà. "Món bánh vàng chiên giòn ở Ngự Thiện Phường khá ngon..." "Hoa mẫu đơn trong Ngự Hoa Viên nở rất đẹp..." "Hậu cung ít chị em, Hoàng thượng không được..." Sau này, Hoàng thượng giam ta trong cung, ngày ngày dùng gậy gộc tra tấn, khảo hỏi dã man. "Được không? Ta hỏi ngươi bây giờ được không?"
Cổ trang
Hài hước
Cung Đấu
1
Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết? Chương 7