Ta lắc đầu: "Huynh bây giờ đã là tướng quân rồi."
Hạ Uyên cố chấp: "Ném đi."
Đóa Mẫu Đơn ấy tung lên chạm vào cằm hắn, rồi lặng lẽ trượt xuống cổ áo, được hắn một tay đón lấy.
"Huynh từ đâu tới vậy?" Ta nhỏ giọng học theo lời năm xưa.
Hắn tiến lại gần: "Từ Tây Bắc tới, ta tên Hạ Uyên."
Hắn đưa tay, nhẹ nhàng cài đóa Mẫu Đơn ấy lên búi tóc của ta.
"Công t.ử dung mạo như châu như ngọc, cài hoa là hợp nhất." Hắn khẽ nỉ non: "Lúc đó ta đã muốn làm như vậy rồi."
Ta nghiêng đầu đi, chẳng hiểu sao vành mắt lại nóng hổi. Giọng nói của Hạ Uyên nhẹ đến mức tưởng như đã kiệt sức.
Trường h/ận tựa một giấc chiêm bao, khi mộng cảnh tan biến, dư vị vẫn còn đọng lại thật dài. Ngẫm kỹ lại, thứ hắn h/ận chẳng qua là vầng trăng sáng treo cao nhưng chưa từng soi rọi đến một mình hắn.
Hắn nắm lấy tay ta, khẽ nói: "Chúng ta coi như mới gặp lần đầu, sau này bắt đầu lại từ đầu."
"Những chuyện khiến đệ đ/au khổ, những chuyện khiến ta đ/au khổ, đều đã là chuyện của ngày cũ rồi, dù thế nào cũng không thể c/ứu vãn được nữa."
"Quan trọng nhất là phải nhìn về phía trước. Nhìn về phía trước đi, đệ hãy tin ta, ta không chỉ khiến đệ được sống tốt, mà còn khiến đệ được sống những ngày tháng như ngày xưa."
Ta khẽ đáp: "Ừm, nhìn về phía trước." Ta nhẹ nhàng ôm lấy hắn.
Lần này, Hạ Uyên không tránh né, hắn hít một hơi thật sâu, toàn thân thả lỏng, giống như một giấc mộng đẹp tự sa vào lưới, dốc hết lòng hết sức tựa vào vòng tay ta.
Gió cát phương Bắc có thể che lấp tất cả, từ rễ cây cho đến th/ù h/ận của con người. Chỉ có ta vẫn luôn nâng niu đóa Mẫu Đơn kia.
Đó là sắc màu rực rỡ vĩnh cửu khắc sâu trong lòng.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ cổ đại khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
TA VÀ KẺ THÙ KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG ĐÃ Ở BÊN NHAU
Tác giả: Ôn Tửu Ẩm Phong Nguyệt
Khi bị kẻ t.ử th/ù nơi triều đình giễu cợt, ta một mực tức gi/ận phi ngựa ra ngoài, nào ngờ lại rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, ta kinh hãi nhận ra mình đã biến thành một con tuyết hồ nằm gọn trong lòng hắn.
Hừ, cũng tốt, coi như ông trời đã cho ta tìm được cách để b/áo th/ù rửa h/ận.
Vui, ta c.ắ.n hắn. Không vui, ta cũng c.ắ.n hắn.
Tính tình nổi lên, ta cắn. Được hắn xoa bóp vuốt ve thoải mái, ta vẫn cứ cắn.
Hễ lời không hợp ý là cắn, cắn, và cắn.
Cho đến một buổi sớm mai nọ tỉnh giấc, ta vô tình ngoạm một cái thật mạnh vào thứ đang cấn ngay m.ô.n.g mình…
Quý Cảnh Trình rên khẽ một tiếng, mặt đỏ bừng như gạch nung: "Lăng Triệt, buông miệng cho ta!"
Ta: "???"
Sao hắn biết là ta?
Giây tiếp theo: "Á á á, tại sao ta lại hiện lại hình người rồi?!"
Chương 1:
1.
Ta và Quý Cảnh Trình, từ nhỏ đã là đôi oan gia ngõ hẹp, t.ử th/ù trời sinh.
Hắn là đích trưởng t.ử nhà Công bộ Thượng thư, thuở nhỏ đã mang danh phong quang tễ nguyệt, dáng vẻ lúc nào cũng ôn nhu nhã nhặn, sống như một tấm gương sáng trong mắt tất cả bậc trưởng bối chốn kinh thành.
Còn ta, Tiểu thiếu gia nhà Binh bộ Thượng thư, tính tình ngoan liệt không ai bằng, trèo cây bắt chim, xuống sông mò cá là chuyện cơm bữa.
Nhắc đến ta, người dân kinh thành đa phần đều lắc đầu ngán ngẩm: "Kẻ phá gia chi tử, phách lối chẳng coi ai ra gì."
Theo lý mà nói, với cái tính cách nước lửa không dung này, hai ta vốn dĩ phải là "nước sông không phạm nước giếng". Thế nhưng khổ nỗi, tình thâm ý trọng giữa hai nhà lại quá sâu nặng.
Phụ thân ta và phụ thân hắn là huynh đệ kết nghĩa vào sinh ra tử, mẫu thân ta và mẫu thân hắn lại là đôi bạn khuê mật lớn lên bên nhau.
Chỉ với một tầng qu/an h/ệ đó thôi, hai đứa ta từ nhỏ đã bị buộc phải chạm mặt, muốn trốn cũng không xong.
Mẫu thân ta mỗi khi thấy Quý Cảnh Trình là khen không ngớt lời, một câu "Cảnh Trình hiểu chuyện", hai câu "Cảnh Trình thông tuệ", tâng bốc hắn chẳng khác nào một vị trích tiên hạ phàm.
Lâm di đối với ta cũng chẳng hề kém cạnh, bà cứ thích vò má ta mà cười, bảo ta là đứa trẻ chất phác, đáng yêu, đúng thật là đẹp tựa thiên tiên.
Này nhé, cái cụm từ "đẹp tựa thiên tiên" đó mà có thể dùng cho một đấng nam nhi đại trượng phu như ta sao?
Nếu là kẻ khác nói vậy, ta đã sớm xù lông nổi gi/ận rồi. Nhưng Lâm di đối xử với ta thực sự rất tốt, còn nuông chiều ta hơn cả nương ruột, đồ ăn thức mặc lúc nào cũng nghĩ đến ta trước tiên. Lâu dần, ta cũng đành mặc kệ. Dù sao thì, ta trông cũng chẳng đến nỗi tệ thật.
Chỉ có một điều ta mãi không thông suốt, đó là tại sao cái tên Quý Cảnh Trình kia cứ thích nhìn chằm chằm vào mặt ta mãi thế. Ánh mắt hắn thẳng tắp, cứ như muốn nhìn thấu tâm can ta vậy.
Sao nào? Trông ta không vừa mắt, muốn đ.á.n.h nhau à?
Hừ, ta đây đâu có hiền lành gì. Cứ mỗi lần hắn nhìn ta, ta liền ra tay trước để chiếm ưu thế, không đẩy hắn một cái thì cũng cư/ớp đồ trong tay hắn, tuyệt đối không để hắn chiếm được phân nửa thượng phong.
Ai bảo hắn là kẻ trong ngoài bất nhất, vẻ ngoài thì ôn nhu lễ độ, biết đâu bụng dạ lại đang ủ mưu tính kế gì x/ấu xa thì sao?
Thấm thoắt thoi đưa, hai chúng ta đều đã trưởng thành. Quý Cảnh Trình quả thực có bản lĩnh, không dựa dẫm vào bóng mát của gia đình, hắn dùng tài cán của mình để từng bước leo lên, cuối cùng ngồi vào vị trí Đại lý tự Thiếu khanh, phá án như thần, danh tiếng lẫy lừng.
Còn ta... vẫn là vị công t.ử bột nổi danh khắp kinh thành.
Sau này, vị cô cô là Hầu phủ phu nhân của ta thực sự nhìn không nổi nữa, bèn buông lời sắt đ/á với cha mẹ ta: "Một là các người đưa tiểu t.ử này vào Hình bộ, hai là đợi thằng bé tự mình phạm tội mà bị tống vào Hình bộ."
Cha mẹ ta nghe xong, chẳng nói chẳng rằng, xách tai ta ném thẳng vào Hình bộ. Chẳng ai ngờ tới, cái tính tình phóng đãng bất kham của ta khi vào Hình bộ lại có đất dụng võ.
Ta thông thuộc mọi ngõ ngách, thấu hiểu tâm can của hạng người tam giáo cửu lưu (đủ mọi tầng lớp xã hội), bắt tội phạm chẳng khác nào cá gặp nước. Dựa vào vài phần vận khí và th/ủ đo/ạn thực sự, ta từ một chức quan nhỏ bé không ai ngó ngàng, được đề bạt lên tới chức Hình bộ Thị lang.
Người trong kinh thành sau lưng đều mỉa mai gọi ta là "kẻ tà tu thượng vị".
Cứ ngỡ lớn lên rồi sẽ ít liên can đến Quý Cảnh Trình hơn. Ai ngờ, Đại lý tự và Hình bộ xưa nay qua lại mật thiết, phá án lại càng không thể thiếu việc bàn bạc với nhau.
Thế là, ta và Quý Cảnh Trình - đôi t.ử đối đầu từ nhỏ - lại bị buộc phải thường xuyên chạm mặt. Tiếp xúc càng nhiều, ta lại càng chán gh/ét hắn.
Hắn vẫn giữ cái dáng vẻ phong quang tễ nguyệt ấy, lúc phá án thì điềm tĩnh trầm ổn, đối nhân xử thế kín kẽ không kẽ hở. Nhưng trớ trêu thay, đối với ta, hắn luôn mang theo vài phần dò xét khó hiểu, đôi khi còn bất động thanh sắc mà hạ bệ ta.
Mỗi lần ở cùng hắn trong một gian phòng, ta đều cảm thấy toàn thân không thoải mái, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc vụ án để rời xa hắn càng sớm càng tốt.