Sau khi Thánh thượng an tọa, giải đ/á cầu liền bắt đầu.
Trên sân gió lớn, ta nghe thấy Hoàng hậu ho một tiếng, liền cởi áo choàng của mình ra đưa cho bà.
Trong lúc đang trò chuyện vui vẻ, bỗng nhiên xảy ra chuyện.
Đội đ/á cầu chia làm hai đội tả hữu tranh tài.
Vừa rồi không biết vì lý do gì mà xảy ra xung đột, một người bên đội trái bị thương không thể tiếp tục, mọi người đều đợi Thánh thượng quyết định.
Một lát sau, một tiểu nội thị tiến lên cao giọng nói:
"Thánh thượng có chỉ, ai nguyện ý bù vào chỗ trống của đội trái, thắng sẽ trọng thưởng!"
Lời vừa dứt, một vị quý nữ vừa bị ta trêu chọc lúc nãy liền cười nói:
"Chi bằng để Từ cô nương lên đi, hôm nay nàng ta mặc y phục đỏ rực như thế, chắc là đang muốn chọn phu quân đấy."
"Đến lúc đó thắng rồi, còn có thể c/ầu x/in Thánh thượng ban một đạo thánh chỉ ban hôn."
Ta nghiêm túc gật đầu:
"Diệp tam cô nương quả là đã hiến cho ta một kế hay."
Thế là ta đứng dậy, dõng dạc nói:
"Thần nữ nguyện thử một lần!"
Các vị thiên kim phu nhân đều kinh ngạc trước độ mặt dày của ta.
Hoàng hậu lại có chút lo lắng:
"Lang Hoa có làm được không?"
Dung Đào liếc nhìn Diệp tam, an ủi Hoàng hậu:
"Nương nương yên tâm, con vốn rất yêu thích đ/á cầu, đ/á cầu của Từ Lang Hoa chắc chắn cũng không kém đâu."
"Người nên lo lắng cho Diệp tam mới đúng."
Ba lần bảy lượt chọc gi/ận một kẻ đi/ên ăn miếng trả miếng, ả ta thật sự không sợ ch*t sao.