Anh Hổ bảo tuyết lớn quá, chị Khương không vào được nên bất đắc dĩ mới bảo anh ấy đến tìm tôi.
“Chị ấy nói cô làm được, tôi tin cô.”
Giữa rừng sâu, người đàn ông ấy hóa thành một con hổ Đông Bắc cường tráng, cõng tôi chạy như bay. Cuối cùng, chúng tôi dừng lại trước một hang đ/á.
Anh Hổ hích nhẹ tôi vào trong, ra hiệu bảo tôi vào giúp. Trong hang vang lên những tiếng thở dốc dồn dập. Một con hổ cái nằm phục dưới đất, cái bụng to không ngừng phập phồng.
Chị Khương chỉ đạo qua điện thoại, tôi cố giữ bình tĩnh hết mức có thể, đưa tay vào đường sinh tìm vị trí của những con hổ con.
Một con, hai con, ba con...
Trời đất ơi, tận năm con!
Bình thường hổ Đông Bắc chỉ đẻ hai đến ba con, bốn con đã hiếm lắm rồi, đằng này tận năm con thì đúng là quá sức. Thảo nào hổ mẹ đ/au đớn đến vậy.
Hổ mẹ dưới đất đã hoàn toàn kiệt sức. Anh Hổ lo lắng đi qua đi lại, không ngừng dụi đầu vào vợ như muốn sẻ chia nỗi đ/au.
Không thể chần chừ thêm nữa.
Tôi dồn toàn bộ tâm trí vào những sinh linh nhỏ bé trong tay. Tôi không hề hay biết đôi mắt mình bỗng đỏ lên, một luồng sáng trắng mờ ảo từ lòng bàn tay lan ra, bao lấy những sinh mệnh nhỏ bé ấy.
Rất nhanh sau đó, con hổ con đầu tiên được tôi kéo ra thuận lợi. Tiếp theo là con thứ hai, thứ ba, thứ tư lần lượt cất tiếng “hừ hừ” chào đời.
Hổ mẹ vội vàng ôm chúng vào lòng, li /ếm láp đầy âu yếm.
Cuối cùng, tôi cẩn thận bế ra con hổ út từ sâu trong đường sinh. Nó bé xíu, so với các anh chị thì yếu ớt đến tội nghiệp.
Tôi định đặt nó vào lòng hổ mẹ thì bỗng anh Hổ gầm lên một tiếng.
Tôi gi/ật b/ắn mình: “Anh Hổ, anh làm cái gì thế?”
Chị Khương ở đầu dây bên kia thở dài giải thích:
“Đó là bản năng sinh tồn của loài hổ hoang dã. Chúng sẽ loại bỏ đứa con yếu nhất để đảm bảo những đứa còn lại có đủ thức ăn và cơ hội sống cao hơn. Con bé nhất đó… yếu quá rồi.”
Ý của chị là, đây là một đứa con bị bỏ rơi.
Bốn con hổ khỏe mạnh đã bắt đầu rúc vào lòng mẹ đòi bú, những cái đầu lông tơ dụi vào bụng mẹ. Vợ chồng anh Hổ tựa vào nhau, bình thản tận hưởng khoảnh khắc ấy.
Chú hổ út trong tay tôi vẫn cuống quýt tìm mẹ.
Nước mắt tôi trào ra: “Anh Hổ, chị Hổ ơi, nó cũng muốn sống mà! Đừng bỏ rơi nó có được không?”
Chị Khương ngăn tôi lại: “Nhị Nha à, đó là quy luật sinh tồn rồi, không ai thay đổi được đâu.”
Quy luật sinh tồn cái gì chứ!
Anh Hổ còn biết tìm đến con người để cầu c/ứu, vậy tại sao lại không cho đứa bé này một cơ hội?
“Em nuôi! Em sẽ nuôi nó!”
Tôi quẹt nước mắt: “Dù sao hai người cũng không cần, vậy thì để tôi nuôi.”
Vợ chồng anh Hổ nhìn nhau một lúc, rồi chị Hổ khẽ gật đầu.
“Cô bé, đứa nhỏ này do cô c/ứu. Nó sống hay không, sống thế nào, đều do cô quyết định.”
Anh Hổ trầm giọng nói: “Cô đã c/ứu cả nhà tôi, sau này có việc gì cứ nói, chuyện của cô cũng là chuyện của chúng tôi.”
Nói xong, anh ấy thu xếp cho vợ con rồi lại cõng tôi cùng chú hổ út băng qua rừng.
Ông nội ơi, chuyện là thế này đây.
Nửa đêm cháu ra ngoài một chuyến, mang về cho ông một đứa “chắt trai”. Nhà họ Bạch mình cuối cùng cũng có “hậu duệ” là hổ rồi nhé.
Ngày xưa lúc ông nhặt được cháu chắc cũng giống vậy thôi. Chỉ là không biết loại bốn chân với loại hai chân thì cái nào dễ nuôi hơn đây.
Chú hổ út nhanh chóng được uống sữa dê tôi xin từ hàng xóm.
Cái sinh linh nhỏ bằng bàn tay rúc vào lòng tôi, mắt còn chưa mở, cứ “gục gục” chăm chỉ nuốt sữa. Cái bụng nhỏ hồng hào, mềm mại phơi ra trên lòng bàn tay khiến tim tôi như muốn tan chảy.
Đúng lúc này, chú Hôi lại mò sang tr/ộm hạt dẻ cười. Vừa thấy con hổ nhỏ trong lòng tôi, chú ấy sợ đến mức h/ồn bay phách tán.
Tôi vội trấn an: “Chú Hôi bình tĩnh, đây chỉ là con hổ con thôi, chưa chắc đã sống nổi đâu.”
Lúc này chú Hôi mới dừng cái chân đang đào hố định trốn, rón rén ló đầu ra từ góc tường:
“Úi chà mạ ơi, dọa ch*t chuột ta rồi. Cái con bé này không biết trời cao đất dày à? Cô không biết chú Hôi nhát lắm sao? Đã thế còn dám nuôi hổ, cô giỏi thật đấy, mai mốt có khi nuôi luôn cả gấu đen với lợn rừng không chừng. Cô định lập cả một cái sở thú à?”
Bị m/ắng, tôi cũng nổi nóng: “Chú nói gì thế, chẳng lẽ cháu lại trơ mắt nhìn nó ch*t cóng trong tuyết à? Chú mau nghĩ cách giúp cháu nuôi nó sống đi!”
Chú Hôi đảo mắt liên hồi: “Cái này thì chuột ta chịu ch*t, để ta đi tìm người giúp.”
Chú ấy lẩm bẩm gì đó trong miệng, ria mép rung rung. Một lát sau, cánh cửa “két” một tiếng, hai bóng dáng một trắng một vàng lẻn vào.
Tôi nhớ kỹ lời chú Hôi dặn: Bà cố Hồ thích được khen đẹp, còn ông cố Hoàng thì mê thịt gà nhất.
Tôi lập tức bước ra: “Trời đất ơi, đây là bà cố Hồ đấy ạ? Cháu cứ tưởng chị Đát Kỷ vừa xuống trần, đẹp đến mức cháu muốn rụng tim luôn rồi!”
Bà cố Hồ thẹn thùng che mặt: “Cái con bé này miệng dẻo thật đấy. Hôm nay ta ra ngoài còn chưa kịp chải đầu, tóc mái còn chẻ ngọn đây này, làm gì mà đẹp như cháu nói chứ, hí hí hí.”
Ông cố Hoàng thì vươn thân dài, nghển cổ nhìn vào bếp: “Hình như ta ngửi thấy… có mùi gà quay?”
Tôi vội vàng vào bếp, bưng đĩa gà quay thơm phức ra, cung kính đặt trước mặt ông ấy:
“Ông cố Hoàng, đây là món quà vãn bối kính biếu ông ạ.”
Nhờ có màn chào hỏi chu đáo ấy, khi tôi bế chú hổ út ra, hai vị tiên gia cũng chẳng nỡ m/ắng mỏ gì tôi.
Bà cố Hồ nhanh như chớp phóng thẳng vào đống chăn trên giường sưởi. Còn ông cố Hoàng thì chạy nhanh quá, suýt nữa bị xươ/ng gà hóc ở cổ.
Sau khi được chú Hôi khuyên nhủ, hai người im lặng một lúc. Bà cố Hồ mới lên tiếng:
“Nhà họ Bạch các người đúng là có cái nết thích nhặt đồ lung tung nhỉ? Ngày xưa ông nội cô vì nuôi cô mà ngày nào cũng phải lạch bạch đi xin sữa khắp nơi. Giờ cô còn giỏi hơn, nhặt hẳn chúa sơn lâm về nuôi.”
Ông cố Hoàng chỉ cái móng nhọn hoắt vào tôi:
“Cô hỏi nó ăn gì à? Tôi nói cho cô biết, bây giờ nó ăn gì thì không quan trọng, nhưng lớn lên là nó ăn thịt chúng tôi đấy! Hổ là loài có linh tính bẩm sinh, chúng tôi tu thêm trăm năm cũng chưa chắc bằng nó đâu!”
Chú hổ út trong lòng tôi lúc này đã no nê, nó vươn vai một cái thật dài, làm ba vị gia tiên đều gi/ật b/ắn mình.
Tôi đ/á/nh liều ăn vạ:
“Cháu không biết đâu, cha mẹ nó bỏ rơi nó rồi, cháu gặp thì nhất định phải c/ứu. Chẳng phải các vị là Ngũ Tiên lừng danh sao? Một con hổ con miệng còn hôi sữa mà cũng không lo được, không sợ người ta cười là ‘Địa Tam Tiên’ à?”
“Một con dê cũng chăn, hai con dê cũng thả, coi như làm việc tốt giúp cháu đi.”
Nói xong, tôi mở tủ ra. Hồi về quê, tôi mang theo cả một xe đồ đạc.
“Chỉ cần các vị đồng ý giúp, mấy thứ này cứ tùy ý chọn.”
Bà cố Hồ lẳng lặng lôi ra một túi đồ ăn hạt cao cấp cho chó, một cái chân giò hầm, còn kèm theo hai hộp mặt nạ dưỡng da.
Ông cố Hoàng tay trái xách gà rang muối, tay phải ôm gà quay.
Chú Hôi thì ôm khư khư hộp hạt sấy, không buông.
“Thôi thì con bé đã có lòng thành, nuôi thì nuôi vậy.”
“Phải đấy, thêm một cái miệng ăn thôi mà, có sao đâu.”
“Rộp rộp, đúng, đúng, rộp rộp.”
Cuối cùng, mọi người bàn bạc xong.
Bà cố Hồ chịu trách nhiệm dùng “thuật che mắt” để biến chú hổ út thành con chó trong mắt người ngoài.
Ông cố Hoàng phụ trách che mùi hổ.
Còn chú Hôi thì phụ trách… trông trẻ lúc tôi không ở nhà.
Chú Hôi mếu máo: “Tại sao tôi phải trông trẻ chứ?”
Bà cố Hồ chẳng buồn quay lại: “Vì vai vế chú nhỏ nhất, đạo hạnh cũng yếu nhất chứ sao.”
Ông cố Hoàng vừa xỉa răng vừa nói: “Ăn của người ta thì phải giúp người ta tí việc chứ lị.”
Chú Hôi không nói gì, chỉ lặng lẽ rung ria mép, trêu con hổ con chơi.