Vận Xui Cần Giải

Chương 16

13/07/2025 07:16

35.

“Gi*t ai trước đây? Chọn binh hay chọn tướng, tướng lớn hay tướng nhỏ, chỉ đến ai thì người đó sẽ ch*t...”

“Ai dô, Tu Viễn à, là đứa con gái bảo bối của anh...”

“Kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, anh vui chứ?”

Hứa Vị Ương tái mặt, nước mắt lã chã rơi xuống.

Ba Hứa trợn mắt như muốn lòi cả tròng, nổi gi/ận muốn đứng lên nhưng lại bị Hứa Tư Ninh đẩy ngã xuống đất.

Tôi lo lắng đến độ ch/áy cả tim can, trong lồng ng/ực như có một luồng khí va chạm. Tôi muốn nhảy dựng lên t/át cho Chu Uyển Ninh vài cái.

Lúc này, ngoài cửa vang lên một giọng nói trong trẻo vui vẻ: “Sư muội, anh mày đến rồi, gặp lại sư huynh mày không vui sao?”

“Ôi vãi! Có nhều người vậy!”

Sư huynh Thanh Huyền và sư phụ lần lượt bước vào cổng lớn.

Sư huynh vẫn luôn lải nhải như vậy.

Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sư huynh của tôi lại đẹp trai đến vậy.

Lúc này hào quang của anh ấy toả sáng rực rỡ, đến cả ba Hứa cũng phải nhường vài phần.

“Sư phụ! C/ứu con!”

Nhìn thấy khuôn mặt sưng tấy đỏ bừng của tôi cùng bộ dạng quỳ dưới đất đầy thê thảm, sư huynh lập tức nổi gi/ận đùng đùng.

Tình thế trên sân lập tức thay đổi.

Những con rắn đ/ộc rút đi nhanh như thủy triều.

Những người hầu của nhà họ Từ bị q/uỷ ám cũng lần lượt ngã xuống như quân domino.

36.

Chu Uyển Ninh quả thật là một kẻ đi/ên, hóa ra bà ta đã điều khiển nhiều người trong nhà họ Hứa từ lâu, bao gồm cả đầu bếp, người dọn dẹp và tài xế.

Nếu tôi không đến kịp thì bà nội Hứa và anh em nhà họ Hứa sẽ ch*t bất đắc kỳ tử trong nay mai.

Về phần ba Hứa, ông ấy sẽ trở thành một thây m/a biết đi, bị Chu Uyển Ninh cùng con gái điều khiển.

Bọn họ cũng sẽ thành công chiếm đoạt khối tài sản khổng lồ của nhà họ Hứa và trở thành chủ nhân chân chính của nơi này.

Ba Hứa hối h/ận và nói rằng sau khi ông ấy và Chu Uyển Ninh ở bên nhau không lâu, ông ấy cảm thấy tính cách bà ta vừa cố chấp lại vừa tà/n nh/ẫn nên đã sớm nói lời chia tay.

Không ngờ nó là mầm mống của mọi tai hoạ và gần như ảnh hưởng đến cả gia đình.

Sư phụ đã vô hiệu hóa bản mệnh cổ của Chu Uyển Ninh và Hứa Tư Ninh, nhưng bọn họ không chỉ giỏi thuật dùng cổ mà còn giỏi thuật pháp Đạo giáo, vì vậy vẫn xem như là phần tử nguy hiểm.

Có một toà ngục ở núi Long Hổ, ở đó chuyên dùng để giam cầm những pháp sư hắc ám.

Bởi vì luật pháp thế tục không thể áp dụng cho họ và nhà tù thông thường cũng không thể giam cầm được bọn họ.

Vì vậy, Đạo gia chính phái đã thành lập một nhà tù đặc biệt để giam giữ những pháp sư hắc ám đã phạm tội này.

Nếu thật sự là tội á/c tày trời thì sẽ có người từ Đạo gia đến xử lý.

Nhà họ Hứa vô cùng biết ơn chúng tôi, còn Hứa Hạo Trạch thì phấn khích đến nỗi muốn dùng thân báo đáp.

“Chúng ta thật sự không ở lại, phải đưa hai người này về núi Long Hổ.”

“Vậy ắt hẳn mọi người không thể đi tàu cao tốc để đến được đó đúng không? Tôi lái xe chở mọi người đi nhé!”

Hứa Hạo Trạch bắt đầu hùng h/ồn nói chuyện, cuối cùng thuyết phục được sư phụ và sư huynh của tôi để anh ta chở chúng tôi đến núi Long Hổ.

“Em cũng cần phải đi!”

Hứa Vị Ương bĩu môi không vui.

“Đi gì mà đi, em sắp khai giảng rồi, đi học cho anh!”

37.

Nhà họ Hứa gửi cho chúng tôi một chiếc xe công vụ cực kỳ sang trọng, có tài xế toàn thời gian đi cùng.

Hứa Hạo Trạch nhìn sư phụ tôi vài lần và ngập ngừng nói.

“Sư phụ, đạo sĩ có thể kết hôn được không?”

Ấp a ấp úng hết nửa ngày cuối cùng Hứa Hạo Trạch vẫn đỏ mặt, lấy hết can đảm hỏi sư phụ tôi một câu.

Sư phụ tôi nhìn anh ta rồi trêu: “Kết hôn thì vẫn có thể, có điều tông môn phải có người để truyền thừa nên chúng ta chỉ nhận ở rể.”

“Ở rể à?”

Hứa Hạo Trạch trông vô cùng sốc, dựa vào ghế và không nói nữa.

Tôi hớn hở trò chuyện với sư huynh Thanh Huyền: “Thật hả?”

“Tr/ộm mệnh cách của người khác! Mẹ kiếp, thật vô liêm sỉ!”

“Giáng đầu sư? Đào Hoa giáng? Ôi, thật là gh/ê t/ởm.”

Suốt đường đi, Hứa Hạo Trạch giống như một chiếc ví hình người trên đường đi. Có tiền thật là tuyệt, đây xem như là chuyến xuống núi thoải mái nhất của ba sư đồ chúng tôi.

Trước đây lúc xuống núi, tôi thường sống trong những tòa nhà chưa hoàn thiện, ngủ dưới gầm cầu, ăn những chiếc bánh bao không nhân to bự chỉ với năm xu.

Sư phụ không bao giờ nhận tiền của bá tánh bình thường cần sự giúp đỡ, nhìn người ta đáng thương như vậy sư phụ còn thường xuyên đưa thêm tiền là đằng khác.

Hơn nữa vì luyện đan mà cứ dăm ba ngày sư phụ lại cho n/ổ tung phòng luyện th/uốc.

Nên đạo quán của chúng tôi rất nghèo, cái loại nghèo mà lo được bữa hôm nay chứ chưa chắc lo được bữa ngày mai.

38.

Sư phụ và sư huynh dẫn Chu Uyển Ninh cùng con gái vào địa lao.

Hứa Hạo Trạch nhắm mắt lẽo đẽo theo sau lưng tôi, dáng vẻ muốn nói nhưng không biết làm sao mở miệng.

“Thanh Vũ, tôi...”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, khuôn mặt tuấn tú của Hứa Hạo Trạch lúc này đã đỏ bừng, ngay cả khóe mắt chuyển màu hồng nhạt.

Sau khi do dự hồi lâu, anh ta bày ra vẻ mặt như sắp ch*t: “Thanh Vũ, tôi có thể làm được.”

“Cái gì?”

Tại sao tôi không hiểu được anh ta đang nói gì vậy nè?

Hứa Hạo Trạch nắm ch/ặt tay, hít một hơi thật sâu:

“Tôi có thể ở rể!”

“Phụt!”

Biểu cảm của anh ta buồn cười quá.

“Ha ha ha, anh ngốc vừa thôi, sư phụ của tôi lừa anh đó!”

Hứa Hạo Trạch cũng cười vui vẻ, khoe hàm răng trắng: “Dù có thật hay không thì tôi cũng sẵn lòng ở rể.”

“Tôi có tiền, có thể cung cấp tất cả chi phí luyện đan cho sư phụ.”

“Nhà tôi cũng có một công ty xây dựng, sư phụ có thể cho n/ổ phòng luyện đan mọi lúc, ông phụ trách cho n/ổ tung thì tôi chịu trách nhiệm sửa chữa.”

“Gia đình tôi cũng sở hữu vài chuỗi khách sạn, chi nhánh khắp cả nước. Từ nay trở đi, khi ra ngoài hàng yêu trừ m/a không còn phải lo lắng về nơi ở nữa.”

“Còn có chuỗi nhà hàng nữa, muốn ăn gì tôi cũng lo được.”

Anh trai tốt, nếu sư phụ tôi nghe được điều này ông ấy không động lòng đến ch*t mới lạ?

“Con rể ngoan! Tốt tốt, ta nhìn một phát là biết cậu có duyên với đạo quán!”

Sư phụ không biết nhảy ra từ nơi nào, hưng phấn nắm lấy tay Hứa Hạo Trạch.

Biểu cảm này của người liệu có xứng với dáng vẻ tiên phong đạo cốt không?

“Thanh Vũ của chúng tôi sẽ giao phó cho cậu. Gửi gắm cho cậu nên ta rất yên tâm.”

Sư phụ kích động đến nỗi kéo Hứa Hạo Trạch xoay vòng vòng.

“Cái gì! Đợi đã! Con vẫn chưa đồng ý!”

-HẾT-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Phản Diện Kết Đôi Với Hai Alpha

Chương 7
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
45
7 Đừng bỏ em. Chương 6
8 Ác quỷ Chương 18
11 Đạn Mạc Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
Báo thù
Cổ trang
Linh Dị
368
Đồi Ma Quỷ Chương 8
Độc Phụ Chương 15
EA