10.

Đêm đó trong phòng thí nghiệm không có chuyện gì nên tôi về nhà sớm.

M/a xui q/uỷ khiến sao đó mà tôi lại vào acc "Lyly ham ăn".

Vừa vô chưa được bao lâu thì Sở Tầm Dật cũng online.

"Chơi hai ván không?"

"Ừm."

"Hôm nay em bị sao thế? Không yên lòng sao?"

"Không có gì đâu. Nhân tiện, em nghe anh họ nói hôm nay anh ấy đã m/ắng anh, đừng để ý, tính khí của anh ấy chính là như vậy."

"Không sao đâu, anh không để tâm đâu."

Khi nhìn thấy câu này trong lòng tôi chợt khựng lại.

Ý của Sở Tầm Dật là vốn dĩ cậu ta không để chuyện này trong lòng sao?

Hay cậu ta cho rằng tôi chỉ là một kẻ tầm thường, không đáng để cậu ta bận tâm?

Dù kết quả thế nào thì nó cũng khiến nước dấm lòng tôi sôi lên ùng ục.

Tôi cũng biết mình là kẻ đạo đức giả, nhưng không khỏi nghĩ đến Sở Tầm Dật và em họ bên nhau như thế nào?

Càng nghĩ về điều đó, tôi càng không thể bình tĩnh được.

Nhìn thành tích 0-8-2 của Yao, tôi có chút hoảng hốt, chẳng lẽ mình đã yêu Sở Tầm Dật rồi sao?

"Bảo bảo? Có chuyện gì với em vậy?"

Yao đang đi loanh quanh thì dừng lại.

"Anh sẽ làm gì nếu ai đó nói dối bạn?"

“Vậy thì còn tùy thuộc vào việc người đó đã nói dối về điều gì?”

Bởi vì quá căng thẳng nên lúc đó tôi không nhận ra Sở Tầm Dật đang nói về mình.

"Chẳng hạn như lừa dối tình cảm của anh."

"Vậy thì anh sẽ tránh xa người đó, không bao giờ tiếp xúc với người đó nữa, một người như vậy không đáng để có tình bạn sâu đậm. Nhưng sao em lại hỏi vậy? Chẳng lẽ em lừa anh à?"

Tôi dường như nhìn thấy đôi mắt sắc bén của Sở Tầm Dật ẩn sau cặp kính của cậu ta.

Không giống như những người khác, Sở Tầm Dật nhìn vẻ ngoài tính tình hiền lành, nhưng khi tiếp xúc với cậu ta luôn có cảm giác xa lánh.

Nếu tôi không kiên trì tán tỉnh thì đã không lọt vào được trái tim cậu ta.

"Tất nhiên là không có, em chỉ tùy tiện nói thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nguyện Ước Hoan Hỷ

Chương 9
Nghe đồn thế tử Thành Vương đem lòng ái mộ ta, lòng ta cũng vì thế mà để ý tới chàng vài phần. Trong buổi săn bắn mùa thu, ta đoạt được giải nhất, liền đem cặp sừng hươu săn được đặt dưới chân chàng. Thế nhưng Cao Tông thần sắc khó đoán, chỉ trân trân nhìn ta, chẳng nói một lời. Huynh trưởng đứng phía sau khẽ nhắc: 'Muội muội cớ sao lại khiêu khích thế tử Cao như thế? Muội xem, lông mày chàng ta đều vì giận dữ mà méo xệch cả rồi!' Ta đắc ý đáp: 'Chàng đâu có giận? Thế tử đây là đã sớm đem lòng si mê ta rồi.' Nào ngờ đâu, tất cả chỉ là một hồi hiểu lầm. Sau đó, Cao Tông đích thân tìm đến tận cửa, trả lại cặp sừng hươu ấy cho ta, nghiêm giọng nói: 'Mạnh cô nương, ta chưa từng có ý với nàng. Mong cô nương sau này làm việc chớ quên suy xét kỹ càng, đừng để đôi bên phải thành trò cười cho thiên hạ.' Được thôi, hóa ra chàng chẳng hề ưa ta. Vậy thì ta đổi người khác mà mến mộ là được, có đáng là bao.
Cổ trang
Ngôn Tình
0