Khí thế cấp S mạnh đến mức Lý Việt vô thức nuốt nước bọt.
“Anh.”
“Anh quen người đó?”
Tôi ngẩng đầu.
Lập tức nhận ra.
Rồi quay mặt.
“Không quen.”
Chúng tôi đi ngang Đoạn Minh Châu.
Hắn đứng đó.
Tóc chải chỉnh tề.
Vest cao cấp.
Giày da bóng loáng.
Ánh mắt lạnh lùng sắc bén.
Hoàn toàn không còn bóng dáng chú ch.ó ngốc từng ở trong căn nhà nhỏ của tôi.
Khoảnh khắc đi qua nhau, n.g.ự.c tôi vẫn nhói lên.
Một chút.
Nhưng đủ khó chịu.
Ra khỏi b/ệnh viện, Lý Việt nói:
“Người đó hình như là thiếu gia nhà họ Đoạn.”
“Vừa đính hôn.”
“Nhà họ Đoạn với nhà họ Hứa liên hôn.”
Tôi khựng bước.
Nhớ tới Hứa Bái Tân.
Lý Việt tiếp tục:
“Nghe nói trước đó hắn bị kẻ th/ù truy sát.”
“Mất tích một thời gian.”
“Gần đây mới trở về.”
“Hai nhà đều là tập đoàn hàng đầu thành phố S.”
“Liên hôn đúng là mạnh càng thêm mạnh.”
Cậu ấy đưa điện thoại cho tôi xem.
Tôi nhìn ảnh.
“Ừ.”
“Là hắn.”
Tối ấy về nhà.
Tôi nấu cơm.
Từ khi chuyển tới, tôi phụ trách bữa tối.
Lý Việt ngồi ngoài sofa.
Mặt mày ủ rũ.
“Sao vậy?”
“Gần đây quản lý cứ ki/ếm chuyện.”
“Bác phương án.”
“Còn giao khách hàng của em cho người khác.”
Tôi chẳng hiểu công việc văn phòng.
Chỉ an ủi.
“Có lẽ quản lý tâm trạng không tốt.”
“Qua vài ngày sẽ ổn.”
Nhưng chẳng ổn.
Vài ngày sau Lý Việt bị sa thải.
CV gửi đi cũng chẳng có hồi âm.
“Anh.”
“Em không biết mình đắc tội ai.”
“Với hồ sơ của em, bình thường không thể như vậy.”
Tôi hỏi:
“Cậu có gây chuyện với ai không?”
“Không biết.”
Sau đó Lý Việt lắc đầu.
“Thôi.”
“Không nói nữa.”
“Em xoa dịu đứa bé trước.”
Cậu ấy ngồi gần tôi.
Phóng thích tin tức tố.
Bụng đã bảy tháng.
Đứa bé bên trong lập tức bình tĩnh hơn.
Lý Việt nhìn bụng.
“Anh.”
“Nghe nói trẻ con ngửi tin tức tố của cha nhiều thì sẽ nhớ.”
“Sau này sinh ra, liệu nó có tưởng em là cha không?”
Cậu ấy cười.
“Hay em làm cha nó đi?”
Tôi chưa kịp trả lời.
Chuông cửa vang lên.
Lý Việt vừa mở cửa, mấy Alpha cấp cao đã chen vào.
Lập tức kh/ống ch/ế cậu ấy.
Phía sau là Đoạn Minh Châu.
Mặt lạnh như băng.
Lý Việt bị bẻ tay ép vào tường.
“Mấy người là ai?”
“Làm gì vậy?”
Tôi lập tức bước tới.
“Đoạn Minh Châu.”
“Anh tới đây làm gì?”
“Tại sao bắt Lý Việt?”
Hắn lạnh lùng nói:
“Muốn làm cha con tôi?”
“Hắn xứng?”
Lý Việt lập tức nhìn tôi.
“Anh.”
“Anh quen hắn?”
“Đứa bé là của hắn?”
Đoạn Minh Châu cau mày.
“Ồn.”
“Mang đi.”
Vệ sĩ lập tức kéo Lý Việt ra.
Tôi bước tới ngăn.
“Thả người.”
Nhưng chưa kịp tới gần, hai chân đã rời khỏi mặt đất.
Đoạn Minh Châu bế tôi lên.
Tôi theo bản năng ôm cổ.
Hắn cúi xuống hõm cổ tôi.
Ngửi.
Sau đó nhíu mày.
“Trên người toàn tin tức tố của hắn.”
“Khó ngửi.”
Alpha vốn có tính chiếm hữu mạnh.
Cấp S càng nặng.
Hắn nói đầy gh/ét bỏ:
“Về phải tắm sạch.”
Bốp.
Tôi t/át thẳng vào mặt hắn.
Một bên má lập tức sưng.
Vệ sĩ muốn bước tới.
Hắn giơ tay ngăn lại.
Sau đó đen mặt nhìn tôi.
“Anh là cái thá gì?”
“Có tư cách gì chê mùi của người khác?”
“Tôi dựa vào đâu phải theo anh?”
Hắn nói:
“Tôi là Alpha của cậu.”
Tôi cười lạnh.
“Bây giờ mới nhớ?”
“Lúc tôi chóng mặt vì thiếu tin tức tố, anh ở đâu?”
“Lúc tôi khó chịu đến không đi làm nổi, anh ở đâu?”
“Lúc tôi cần người đi b/ệnh viện cùng, anh ở đâu?”
Đoạn Minh Châu im lặng.
Tôi tiếp tục:
“Thứ tin tức tố anh chê khó ngửi đã c/ứu tôi.”
“C/ứu cả con.”
“Nếu không có Lý Việt, tôi căn bản không thể khỏe mạnh đến giờ.”
“Vậy anh lấy tư cách gì nói mình là Alpha của tôi?”
Đoạn Minh Châu quay mặt.
Không dám nhìn.
“Thả tôi xuống.”
Hắn đuối lý.
Cuối cùng đặt tôi xuống.
Tôi lạnh lùng nói:
“Thả cả Lý Việt.”
Đoạn Minh Châu lại lạnh mặt.
“Nếu không dạy hắn một trận.”
“Làm sao hắn hết ý nghĩ với cậu?”
Bốp.
Tôi t/át bên còn lại.
Lần này mạnh hơn.
Vệ sĩ phía sau đồng loạt hít một hơi.
Sau đó lùi xa.
Hai bên mặt Đoạn Minh Châu cân đối hẳn.
Hắn khó tin nhìn tôi.
Ngựk phập phồng.
Rõ ràng rất tức nhưng vẫn nén.
“Hắn quan trọng vậy sao?”
“Quan trọng.”
“Đương nhiên quan trọng.”
“Không có hắn, cả tôi lẫn con đều có thể gặp vấn đề.”
“Xét tình xét lý, hắn là ân nhân.”
“Tôi biết ơn hắn.”
“Anh ỷ có quyền có thế b/ắt n/ạt ân nhân của tôi.”
“Tôi đ.á.n.h anh thì có gì sai?”
Đoạn Minh Châu lạnh lùng nói:
“Sau này tôi sẽ cho hắn tiền.”
“Cảm ơn hắn thời gian qua.”
Tôi lập tức nghĩ tới chuyện khác.
“Công việc của Lý Việt.”
“Cũng do anh?”
“Đúng.”
Hắn còn nói đầy lý lẽ.
Tôi lập tức xắn tay áo.
Đoạn Minh Châu nhìn động tác đó.
Theo bản năng lùi lại.
Tôi cười lạnh.
“Trước kia chẳng phải anh thích tôi t/át sao?”
“Trốn gì?”
Hắn nói:
“Cậu muốn đ.á.n.h tôi thế nào cũng được.”
“Nhưng không được vì người khác.”
Tôi túm hắn lại.
đá/nh liên tục.
“Thả người.”
“Ông đây bảo anh thả người.”
“Nghe chưa?”
Đoạn Minh Châu đen mặt.
Quay đầu.
Tay mò vào túi áo.
Do dự.
“Nhanh.”
Tôi quát.
Cuối cùng hắn lấy điện thoại.
Gọi người.
Bảo thả Lý Việt.
Sau đó nhìn quanh nhà.
Bắt đầu chê.
“Hắn cho cậu ở nơi thế này?”
“Tiền nhà còn chưa trả hết mà cũng dám hứa hẹn?”
Tôi lập tức giơ tay.
Hắn im ngay một chút.
“Miệng sạch sẽ.”
“Nhà ngói nhỏ của tôi còn kém nơi này.”
“Anh từng ở rồi.”
“Có tư cách gì chê?”
“Lý Việt một mình tới thành phố.”
“Không dựa cha mẹ.”
“Không dựa họ hàng.”
“Còn trẻ đã m/ua nhà m/ua xe.”
“Rất giỏi.”
“Anh tưởng ai cũng vừa sinh ra đã ở La Mã?”
Đoạn Minh Châu nghẹn.
Sau đó nhìn vào bếp.
Hai đĩa mì xào.
Loại tôi trước kia thường nấu cho hắn.
Lông mày lập tức nhíu ch/ặt.
“Cậu còn nấu cho hắn?”
“Cậu chỉ được nấu cho tôi.”
Tôi thật sự bật cười.
“Anh có trẻ con không?”
“Trước khi quen anh, ông đây đã từng làm ở quán cơm rang.”
“Người ta cho tôi ở miễn phí.”
“Tôi nấu vài bữa thì sao?”
Đoạn Minh Châu mím môi.
Không phản bác.