Quy Khư Chi Địa có thể cách ly cấm chế mà Vân Hoàng đã đặt lên người chúng. Còn về việc có ra được hay không, thì không phải chuyện ta lo.

Tống Nguyệt Đường khép sách lại, giấu mặt thẹn thùng nép sau ta: "Tiêu Tiêu, cái này thật là Sơn Thần sao?"

Hắn hung hăng x/é toạc ng/ực mình, lộ ra trái tim u ám đang đ/ập bên trong. Huyền Minh Châu hòa vào trái tim, cơ thể hắn bắt đầu vặn vẹo phình to.

Kỳ dị thật!

Tống phu nhau bọn họ ôm nhau thân thiết, nhìn tôi một cách lưu luyến

Trong nháy mắt, Vân Hoàng hiện ra hoàn toàn thể - Cửu Vĩ Cốt Yêu thân dài vạn trượng.

Mỗi một đ/ốt xươ/ng đều khắc đầy yêu văn cổ xưa, trong hốc mắt trống rỗng bốc ch/áy q/uỷ hỏa màu lam.

Hắn ngửa đầu gào thét, sóng âm đi qua không chỗ nào không chấn động muốn nứt toác.

Ta dịch chuyển qua, roj quấn vào cổ họng xươ/ng của hắn, lật tay móc một cái, rút ra thanh đới của hắn.

Hắn há miệng ngây người ra đó.

Ta ấn tay lên đỉnh đầu hắn, hàng vạn băng linh b/ắn vào. Toàn bộ khung xươ/ng phát ra âm thanh răng rắc khiến người ta ê răng.

"Quên hỏi: Đúng rồi, ngươi là Hạo Thiên Thần Quân?"

Hắn cười khẩy: "Ngươi vĩnh viễn không biết hắn là ai đâu! Ngươi gi3t được ta, nhưng ngươi gi3t được hắn sao? Là hắn đã mở ra Hỗn Độn Giới thả ta ra, ta chỉ là khai phá kết giới này, kết nối không gian tương lai và quá khứ.”

“Lại vừa khéo gi3t vài phàm nhân, gây sự chú ý của ngươi, để hấp dẫn ngươi đến đây. Nhưng ngươi là Q/uỷ Đế, tính trời sinh lạnh lùng, dù ch*t thêm bao nhiêu phàm nhân ngươi cũng lười quản. Hết cách rồi, ta chỉ có thể nh/ốt ngươi của tương lai vào Hỗn Độn Giới thôi. Ta không hấp dẫn được ngươi, Nguyệt Đế thì có thể......"

"Đầu óc này thật hơn Hoắc Trường Xuân nhiều!"

Đáng tiếc......nếu ta không gi3t hắn, hôm nay hắn nhất định sẽ diệt tam giới yêu, m/a, phàm.

Ta tay hạ phát ngoan: "Ngươi xem ta gi3t được không!"

Trong khoảnh khắc, hắn hóa thành tro bụi, ầm ầm sụp đổ.

Huyền Minh Châu lăn xuống đất.

Ta nhìn Tống phu nhân, Tống tướng quân bọn họ đang hôn mê bên trong, thấp giọng nói một câu: "Ta quả thực quan tâm."

Bởi vì Tống Nguyệt Đường quan tâm, ta cũng bắt đầu quan tâm rồi.

Đại chiến kết thúc, Hỗn Độn Giới một mảnh hỗn lo/ạn.

Khi ta và Hoắc Trường Xuân rời đi, Nguyệt Đế và Nhân Hoàng đích thân đi tìm người.

Bất quá, ta cũng đã nói với Nguyệt Đế rồi, dựa theo bản tính của ta, tỷ tỷ của nàng rất có thể ở bên trong sống rất tốt, vui vẻ không thôi.

Nàng đem nội đan và thần cách của Thiếu Ngự trả lại cho ta: "Thiếu Ngự vẫn chưa trưởng thành, tâm tư đơn thuần, hắn trước khi bị cư/ớp đi nội đan và thần cách đã trước một bước đưa ta trở về quá khứ, lấy đi nội đan và thần cách của hắn."

Ta ngạc nhiên, tất cả đều hình thành một vòng khép kín, nhưng ta không rõ liệu tất cả những điều này trong tương lai có còn xảy ra?

Sau khi ra khỏi kết giới, Hoắc Thiếu Xuân lộ vẻ buồn bã: “Thật gh/en tị hắn.”

Tống Nguyệt Đường đã quanh quẩn ở đây mấy ngày rồi, vừa thấy chúng ta ra

liền nhảy ra ôm chầm lấy ta khóc:

“Tiêu Tiêu, cuối cùng tỷ cũng về rồi, cửa hàng sắp bị đ/ập phá đến nơi rồi. Bọn họ chê tay nghề muội không tốt, cứ đòi trả tiền. Tỷ mà không về, nhà họ Tống phá sản mất thôi.”

Ta: ......

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K
12 Trăng Rơi Vào Tay Chương 20

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hậu Truyện: Nữ Chính Vượt Qua Cái Kết

Chương 8
Năm 17 tuổi, Thời Cẩn không hiểu nổi vì sao bản thân 27 tuổi lại có thể không yêu Cố Vãn. Năm 27 tuổi, Thời Cẩn cũng chẳng thể lý giải vì sao hồi 17 lại yêu Cố Vãn đến thế. Sau khi tiểu thuyết đi đến hồi kết, Thời Cẩn chán ghét tôi. Từ người chị Vãn Vãn được hắn nâng niu trên tay, biến thành người đàn bà thô kệch bị hắn mắng là "cái gì cũng nhúng mũi", chỉ mười năm. Lần thứ ba nghe hắn nói thích theo đuổi sự "kích thích", tôi nhìn thẳng vào anh. "Chúng ta ly hôn đi." Tôi nói. Hắn khựng lại, không từ chối. Bước ra khỏi cục dân chính, hắn khẽ thốt: "Anh có lỗi với em... Sau này, chúng ta vẫn là bạn." "Không cần." "Em không muốn nhìn thấy anh thêm lần nào nữa."
Hiện đại
Xuyên Không
Nữ Cường
0