Ngoại Truyện

Trong Phật tháp, Quý Khang quỳ trước tượng Phật, hai gối chạm đất, mặt không có chút biểu cảm. Một người đàn ông khoác áo choàng đen đứng cạnh anh ta, tay đặt lên đỉnh đầu Quý Khang.

"Sao không ra tay?"

Ánh mắt Quý Khang trống rỗng, gương mặt ngơ ngác: "Tôi cũng không biết nữa... tôi không nỡ xuống tay."

Ngón tay người đàn ông đột ngột đ/âm sâu vào da đầu. Mặt Quý Khang méo mó, nỗi đ/au dữ dội khiến toàn thân anh ta r/un r/ẩy. Nhưng anh ta vẫn nghiến răng cắn ch/ặt, không thốt lên tiếng nào.

Mãi sau, người đàn ông mới rút tay về. Quý Khang gục xuống đất, áo quần ướt đẫm mồ hôi, trông như vừa bị vớt lên từ dưới nước.

Người đàn ông khẽ cười lạnh: "Khó khăn lắm mới tìm được tòa Tu Di Điện này, bày ra cục diện không một kẽ hở để bắt gọn bọn chúng. Thế mà... lại bị mày phá hỏng!"

Trong bóng tối, bỗng vang lên tiếng cười khằng khặc: "Khặc khặc."

Người đàn ông lập tức nghiêm mặt, cung kính lùi sang bên: "Bẩm U Minh đại nhân."

"Đừng vội, buông tha cho tụi nó vài lần, lần sau mới dễ lấy được lòng tin của đối phương." Giọng nói đầy mưu mô vang lên.

Người đàn ông vội gật đầu: "Dạ phải! Tôi lập tức bảo bọn họ chuẩn bị." Nói rồi, hắn rút điện thoại ra bấm số: "Alo, ra gặp bạn cũ của mày đi."

Hoa Ngữ Linh tỉnh dậy sau cơn mê man, thấy tôi ngồi bên giường, hai tay vò đầu, nghiến răng ken két, mặt đầm đìa nước mắt. Cô ấy ho khan mấy tiếng, cảm động nắm lấy cánh tay tôi: "Kiều Mặc Vũ, tớ không sao,cậu đừng lo quá."

Tôi nghiến răng ken két: "Gi*t người rồi! Thị trường chứng khoán gi*t người rồi! Thị trường cổ phiếu lao dốc, không có lẽ trời, không có phép vua à!" Nói rồi, tôi r/un r/ẩy bấm số tổng đài: "Alo, con tôi nạp mấy trăm triệu để chơi chứng khoán, nó còn vị thành niên mà, còn là học sinh tiểu học, có hoàn tiền được không? Alo? Alo? Sao cúp máy người ta vậy!"

Tôi đổi số khác gọi tiếp: "Alo, 113 phải không? Tôi bị l/ừa đ/ảo!" Cố gắng đủ cách không được, tôi tức gi/ận xông thẳng tới, hung hăng bóp cổ Lục Linh Châu: "Đồ khốn! Trả! Tiền! Mồ! Hôi! Xươ/ng! M/áu! Của! Tôi! Lại! Đây!"

Lục Linh Châu giãy giụa, đ/ập tay tôi lia lịa: "Bình tĩnh nghe tôi nói đã! Tôi vừa nhận đơn hàng lớn, một phát gỡ gạc lại ngay mà, thật đấy, tin tôi đi!"

"Đồ bịp bợm, tôi không tin!" Mắt tôi đỏ ngầu, tiếp tục siết cổ đối phương. Lục Linh Châu hét lớn: "Cấp cấp như luật lệnh!" Rồi giơ tay dán lên trán tôi một tấm bùa.

Ơ, sao lại là bùa đỏ? Tôi chăm chú nhìn hóa ra là tờ tiền 100 tệ. Lập tức buông tay, hí hửng nhét tiền vào túi. Lục Linh Châu thở phào, chớp thời cơ chạy xa: "Thật mà! Chỉ cần cô đi đến chỗ này với tôi, không những được khách hàng trả cả đống tiền, mà sinh hoạt phí một năm sau của cô, tôi bao hết! Thế nào?"

"Hừ!"

"Hai năm!"

"Hừ!"

"Hừ nữa thì cút!"

"Xí... bạn thân nói chi lời lẽ nặng nề." Tôi ôm ch/ặt tay Lục Linh Châu, thò đầu nhìn điện thoại cô ta: "Đi đâu thế?"

Lục Linh Châu nhoẻn miệng: "Muốn biết hậu sự ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7