Ta bị tiếng khóc của đứa nhỏ đá/nh thức.

Theo hướng âm thanh nhìn lại, Yên Lăng Tiêu đang trừng mắt nhìn đứa bé, giọng thấp nhưng đầy sự u/y hi*p:

"Nếu còn khóc nữa, ta sẽ quăng ngươi ra ngoài theo cái người mẫu thân bất lương kia, để ngươi chịu đói khổ."

Nói xong, ánh mắt hắn chớp chớp, nụ cười dần nở rộng, dường như đang suy tính khả năng thực hiện.

Nhưng dù vậy, tiểu nhi chỉ ngừng khóc một chốc, rồi gào thét càng dữ dội hơn.

Đúng như lời hắn nói, theo "mẫu thân" thì ba ngày nhịn chín bữa.

Ta bất lực xoa trán: "Mong sư huynh bế nó lại đây."

Nhưng Yên Lăng Tiêu lại cảnh giác ôm tiểu tử lùi xa: "Ta cho nó bú là được, ngươi đừng lại gần."

Ta không biết nói gì, vốn định nhân cơ hội này chuẩn bị giãi bày, nhưng nhìn thái độ của hắn, chỉ còn cách nói thẳng.

M/áu đỏ dâng lên má, ta kéo lỏng cổ áo, vệt ẩm sẫm màu trên vải lam ngọc tỏa hương ngọt ngào: "Sư huynh, lại đây."

Yên Lăng Tiêu là ki/ếm tu, ngũ quan siêu phàm, tất nhiên không bỏ qua dị thường của ta.

Lúc này bước đến gần, toàn thân hắn cứng đờ, hơi thở nặng nề.

Hắn giơ tay kéo áo ngoài: "Trời lạnh, mặc vào."

Ta cúi mắt nắm lấy cổ tay hắn, dẫn theo đường cong cổ áo.

Dây buộc lỏng ra, không gì che giấu được:

"Đưa tiểu tử cho ta, đến giờ ăn rồi."

Sữa cạn kiệt, tiểu tử no nửa bụng nên cũng chịu im lặng, mặt Yên Lăng Tiêu cũng đã đỏ rực.

Hắn quay người vội vã: "Ta xuống bếp."

Lúc trở lại, sữa dê trên tay hắn cuối cùng cũng cho tiểu tử no bụng.

Ta thở phào, cân nhắc từ ngữ chuẩn bị thổ lộ.

Nhưng đột nhiên bóng tối phủ xuống, Yên Lăng Tiêu hỏi:

"Sư đệ, chuyện này rốt cuộc thế nào? Có thể để ta kiểm tra kỹ lại không?"

Ta gật đầu nhẹ.

Một nén hương sau, ta ném khăn tay vào tay hắn, hít sâu giải thích:

"Ta là m/áu lai, nửa phần huyết mạch không rõ nguồn gốc trong người cực thích hàn khí."

"Lúc trước sư huynh mắc tâm m/a, chân khí nghịch hành sốt cao không lui, ta chỉ có thể dùng song tu hóa giải."

Yên Lăng Tiêu nhíu mày: "Nhưng ta hoàn toàn không biết."

Ta lắc đầu không giải thích thêm, mở thức hải: "Sư huynh xem ký ức của ta là biết."

Sau một cơn đ/au nhói, chúng ta bị kéo vào hồi ức.

Nhưng vòng ký ức tâm m/a đầu tiên chưa xem hết, kết giới bên ngoài của ta đã bị phá vỡ.

Thức hải không phòng bị gặp phản phệ, ta bị ép rút lui chỉ thấy đầu đ/au như búa bổ, m/áu tươi tràn mép.

Yên Lăng Tiêu cũng bị liên lụy nhưng lại tĩnh lặng khác thường.

Ta gắng gượng nuốt mấy viên đan dược, ngẩng đầu lại thấy mắt hắn đỏ ngầu, dấu hiệu sắp sa đọa thành m/a.

Nhưng trước khi ta rời đi, trạng thái Yên Lăng Tiêu rõ ràng cực kỳ ổn định.

Không cho ta cơ hội truy hỏi.

Một đợt xung kích mãnh liệt ập tới, Yên Lăng Tiêu che chắn ta và tiểu tử sau lưng.

Bên ngoài khung cửa nát tan là chư vị trưởng lão Thiên Diễn Tông, chỉ nghe họ tuyên bố:

"Tông chủ bị yêu nghiệt Tỳ Diêm Phong mê hoặc, đã đọa m/a, hôm nay chúng ta đến thanh lý môn hộ."

Tim ta quặn đ/au, nhìn về bóng lưng Yên Lăng Tiêu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm