Đã Đến Thì Ở Lại

Chương 24

03/10/2025 10:37

Từ hôm đó, phòng tôi xuất hiện thêm một Cố Trầm.

Ba năm sau, Cố Trầm bộc lộ tính cách bám dính. Ban ngày đi họp dự án cũng đòi đi theo, tối đến lại nằng nặc đòi quấn lấy tôi. Thân thể chàng luôn trong trạng thái hưng phấn, đêm nào cũng quấn quít đến khuya mà chẳng biết mệt mỏi.

Những ngày tháng ấy trôi qua tựa như không có ngày mai.

Cứ thế cho đến khi dự án cuối cùng cũng kết thúc. Giản Du một mình trở về thành phố A. Trước khi lên đường, cậu cố tình tách Cố Trầm ra rồi khóc lóc chào tôi:

"Anh Thời ơi, sau khi thuận lợi với đông gia rồi, anh có về thành phố A nữa không?"

Tôi gật đầu: "Ừ. Đơn xin nghỉ việc của anh sẽ gửi vào mail em sau."

"Em biết rồi. Mấy tháng nay cảm ơn anh Thời, anh luôn giúp đỡ em."

"Thời gian trôi nhanh thật, ngày anh đến ứng tuyển em còn chưa học được gì, giờ đột nhiên đã trở thành người lớn tự lập rồi."

Giản Du đột ngột ôm ch/ặt lấy tôi một cái rồi nhanh như c/ắt chạy về phía cửa kiểm tra an ninh.

"Tạm biệt anh Thời! Em sợ ổng đ/á/nh em, đi trước đây!"

Tiễn Giản Du xong, tôi thu dọn hành lý về căn nhà cũ. Cuộc sống đột nhiên trở nên nhàn nhã.

Có lẽ vì dành nhiều thời gian trên giường hơn, tôi cuối cùng cũng phát hiện thân thể Cố Trầm có điều bất thường. Chàng như lạc vào chu kỳ động dục kéo dài mà êm dịu. Cơ thể g/ầy đi trông thấy chỉ trong vài tháng.

Nhưng mỗi khi tôi từ chối yêu cầu ái ân, Cố Trầm lại nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ. Khiến lòng tôi mềm yếu mà đầy áy náy.

"Lần cuối cùng" dường như đã trở thành câu cửa miệng của tôi trong thời gian gần đây.

Cho đến một ngày chàng ngất xỉu tại nhà. Tôi đành nghiêm khắc nói:

"Cố Trầm, mấy tháng tới chúng ta phải cai nghiện."

Cố Trầm tựa con cá bị bỏ rơi: "Anh lại không muốn em nữa sao?"

Tôi nhắm mắt an ủi: "Không phải vậy. Bác sĩ nói em bị bệ/nh, cai nghiện là để khỏe mạnh hơn. Chúng ta chữa bệ/nh trước đã."

Nhưng Cố Trầm ngoan cố: "Em không chữa."

"Em biết anh là ảo giác của em. Khỏi bệ/nh rồi, anh sẽ biến mất."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
3 Miên Miên Chương 12
4 Không chỉ là anh Chương 17
7 Cấm Kỵ Dân Gian Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm