Ánh sáng lộ ra, tôi mới kịp nhìn rõ hình dáng của nó. Tóc nó dài rũ rượi, mặt hốc hác như đầu lâu, móng tay đen nhánh dài nửa đ/ốt, sắc lẹm như d/ao. Trên người mặc một bộ đồ không rõ màu sắc, vải đã mục nát tả tơi, lộ ra từng mảng da xám ngắt.

“Mẹ ơi!!!”

“Yêu quái đó!!!”

Mấy thầy phong thủy đờ người một giây, rồi hét thất thanh, lăn lộn bò chạy toán lo/ạn. X/ác ch*t không đuổi theo, chỉ quay đầu lia lịa khắp phòng, bất ngờ lao vụt về phía Lưu Hùng.

“Ch*t! Đại sư Kiều c/ứu tôi!!! C/ứu!!!”

Lưu Hùng lộn nhào tránh đò/n, mảng vải sau lưng x/é toạc bởi móng nhọn. Bảo vệ “thỏi vàng” nào! Tôi nhanh chóng rút lệnh bài Lôi Kích bằng gỗ, lao thẳng về phía trước. Lưu Hùng chui tót ra sau lưng tôi, x/ác ch*t gầm gừ phóng thẳng về phía tôi. Tôi giơ lệnh bài lên, một tia chớp x/é không khí *uỳnh!* – x/ác ch*t b/ắn ngược ra, bay xuống đất.

Cả phòng im phăng phắc.

Giữa biển mắt trợn tròn, mặt tái mét, tôi thong thả bước tới, ngồi xổm bên x/ác ch*t. Tay nắm lấy cằm nó, tôi dùng lực bóp mạnh. Hàm răng đen xỉn hả ra, mùi th/ối r/ữa xộc thẳng lên mũi. Tôi nhăn mặt bịt mũi, cúi xuống kiểm tra: răng vàng khè, dài hơn người thường nhưng không hề có nanh nhọn.

“Quả nhiên là Âm Thi.”

“Kiề… Kiều Đại sư!” Lưu Hùng ngồi phịch xuống đất, mặt tái nhợt nhìn tôi như nhìn bồ t/át hiện thân, “Vừa rồi… cái thứ ngài dùng là…?”

“À, cái này à?” Tôi lắc lắc tấm lệnh bài gỗ đen bóng, “Ngũ Lôi Hiệu Lệnh, làm từ táo mộc nghìn năm bị sét đá/nh.”

Hội trưởng Từ đột nhiên đ/ập tay xuống ghế, giọng run run: “Môn… Môn chủ! Ngài chính là Môn chủ Phong Môn đại lục!!!”

Một tràng xì xào nổi lên: “Hội trưởng nói phong môn đã tuyệt tích trăm năm rồi cơ mà? Nghe đâu môn chủ đời này chỉ là lão nông quê mùa…”

“C/âm miệng!” Hội trưởng Từ đỏ mặt gầm lên, “Đồ vô lễ! Sao dám phỉ báng Môn chủ?!” Quay sang tôi, ông ta cung kính chắp tay: “Bẩm Môn chủ, Hồng Kông Phong Thủy Hiệp Hội chúng tôi… đã đợi ngài suốt 20 năm nay!!!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
8 U U Lục Minh Chương 30.
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm