Tôi hừ nhẹ một tiếng, ngã xuống, há miệng nhưng cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời.
Tôi ngơ ngác, bình thường tôi coi đám "tổ tông" học sinh như báu vật, đá/nh không được m/ắng không xong, lấy đâu ra chuyện tôi đá/nh học sinh chứ.
Phụ huynh kia tức đến mức mất trí khôn, khi cây gậy thứ hai định giáng xuống bụng tôi.
Lục Yến Lễ xuất hiện, một cước đ/á văng người đó ra xa.
Anh mặc cảnh phục, sắc mặt tối sầm.
Phụ huynh bị đưa về đồn cảnh sát, còn Lục Yến Lễ đưa tôi đến b/ệnh viện.
Tôi bị thương ở vai phải, m/áu bầm đã tụ lại, sưng đỏ một mảng lớn.
"Không có vấn đề gì nghiêm trọng, tôi bôi th/uốc cho cô, lát nữa kê ít cao dán, về nhà mỗi ngày dán là được."
Lục Yến Lễ cau mày, sắc mặt u ám.
Cô y tá vừa nãy còn lén nhìn tr/ộm Lục Yến Lễ, giờ đây không dám thở mạnh, lúc bôi th/uốc tay run bần bật.
"Nhẹ tay thôi."
Tay cô y tá run như cầy sấy.
Tôi ngẩng đầu nhìn, sắc mặt anh bây giờ cũng chẳng khá hơn, trông cực kỳ hung dữ.
Tôi hơi bất lực: "Hay là anh ra ngoài trước đi."
Anh nhìn tôi một cái lạnh nhạt, gật đầu, xoay người đóng cửa lại.
Lãnh đạo trường gọi điện đến hỏi thăm.
"Lãnh đạo, giờ tôi coi như bị t/ai n/ạn lao động rồi, tay không thể nhấc lên viết chữ được nữa."
"Ở nhà nghỉ ngơi vài ngày đi, vết thương lành hẳn rồi hãy đi làm..."
Vốn dĩ gặp phải chuyện này trong lòng tôi rất ấm ức, nhưng vừa nghe được nghỉ vài ngày không phải đi làm, mắt tôi sáng rực lên, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Ngoài hành lang, Lục Yến Lễ đứng thẳng tắp, khoanh tay trước ngựk, đôi môi mỏng mím ch/ặt, thu hút ánh nhìn của rất nhiều người. Nhưng vì khí thế quá mạnh mẽ, chẳng ai dám lại gần.
"Hôm nay cảm ơn anh nhé, sao anh xuất hiện đúng lúc thế."
"Tình cờ đi ngang qua làm việc thôi."
Buổi tối khi sắp ngủ, màn hình điện thoại sáng lên.
Lục Yến Lễ gửi tin nhắn đến: [Kết quả điều tra đã có, đứa trẻ bị thương mới học lớp 6, thành tích không theo kịp, gia cảnh cũng khó khăn.]
[Giáo viên cố tình gây khó dễ, vì không làm bài tập nên ph/ạt học sinh một trận, sau khi tan học còn gọi học sinh vào văn phòng, cảnh cáo không được nói ra ngoài.]
[Khi phụ huynh đi làm về, phát hiện con ngất xỉu, đưa đến b/ệnh viện kiểm tra mới biết bị chấn động n/ão và nhiều vết thương khác.]
[Khi phụ huynh hỏi ai làm, học sinh đã tùy tiện bịa ra một giáo viên họ Ôn…]
Tôi đọc xong, tâm trạng phức tạp, đạo đức nghề giáo quả thật cần phải chấn chỉnh lại.
Nhìn đồng hồ, tôi nhắn tin lại: [Giờ anh vẫn chưa tan làm sao?]
[Tan rồi, đang chuẩn bị đi tắm.]
[Nghỉ ngơi sớm nhé, ngủ ngon.]
[Ngủ ngon.]
Khoảng thời gian sau đó tiếp xúc với Lục Yến Lễ, tôi phát hiện anh ăn nói rất lễ phép, mang lại cảm giác cực kỳ lịch thiệp, ngoại trừ khí chất có hơi hung dữ ra.
Nếu kết hôn với người như vậy, cuộc sống sau hôn nhân chắc là rất tốt.
Thế là nửa tháng sau, Lục Yến Lễ gọi điện đến hỏi tôi có muốn kết hôn không.
Tôi không do dự quá lâu, liền đồng ý.
Lục Yến Lễ ôm một thùng giấy lớn ném vào ghế sau, trên đó viết tên các loại thực phẩm chức năng, tôi không nghĩ ngợi nhiều. Trong đó còn có một túi trái cây tươi, anh đưa cho tôi.
Tôi mở ra xem, là những quả vải tím đỏ mọng nước, tròn trịa, trên vỏ còn đọng những giọt nước.
Bóc một quả cho vào miệng, khẽ cắn, nước ngọt b/ắn tung, hương vị ngọt ngào thuần khiết lan tỏa trong khoang miệng, tâm trạng bỗng chốc nhẹ nhõm hẳn.
Ăn ngon miệng nên tôi ăn một hơi hết mười mấy quả.
Tôi nheo mắt, thầm khen vải ngọt quá, thiện cảm dành cho Lục Yến Lễ trong lòng lại tăng thêm vài phần.
Phòng tân hôn là một căn hộ lớn, trang trí tối giản, đồ nội thất đều là loại cao cấp, nhìn rất có gu.
Lục Yến Lễ bê thùng đồ vào phòng ngủ.
Cửa phòng ngủ khép hờ, thấp thoáng có thể nhìn thấy bộ ga giường màu đỏ thắm trên giường, tạo nên sự tương phản rõ rệt với bức tường trắng.