Tạ Thời An trợn mắt ngạc nhiên:

"Nàng... nàng nói gì?!"

Ta rút khăn tay, lau bụi trên bia m/ộ:

"Bọn họ... đều giống ngươi."

"Luôn thích lừa ta."

"Ngươi nói xem, nam nhân sao cứ phải dối trá?"

Tạ Thời An không đáp.

Hắn ngã vật xuống đất, mắt mở trừng trừng.

Một con trùng đỏ rực từ từ bò ra từ miệng hắn.

Ta túm lấy Thực Tâm Trùng trong tay, thở phào.

Bản mệnh cổ của ta tên Mỹ Nhân Trùng.

Nó ăn Thực Tâm Trùng, càng nhiều càng khiến ta xinh đẹp.

Con cổ này, ta đợi suốt hai năm.

Không thèm liếc x/ác Tạ Thời An, ta cầm cuốc lên núi.

Chẳng mấy chốc, thêm tấm bia vô danh dựng giữa rừng.

Xuân sang, hoa ngọc lan trên núi Bạch Vân lại nở.

Lũ thư sinh tha phương nườm nượp kéo đến.

Họ đề thơ trên vách chùa, bàn đạo với trụ trì, rộn ràng vô cùng.

Ta mặc váy lụa trắng muốt, lặng lẽ đứng sau rặng tùng.

"Ôi!" Một giọng nam thanh vang lên phía xa.

Ta xách giỏ tre bước tới.

Gã thư sinh áo gấm đang nhăn mặt ngồi bệt, chân mắc bẫy thú.

Vớ trắng nhuốm m/áu.

Ta hốt hoảng chạy tới, khom người dịu dàng:

"Công tử, ngài có sao không?"

Thư sinh đờ đẫn nhìn ta, mặt ửng hồng:

"Không... không sao..."

Ta ngẩng mặt chớp mắt, e lệ nắm tay hắn:

"Nhà dân nữ ở thôn dưới núi, để dân nữ đưa ngài tìm lang y."

Ta đỡ thư sinh xuống núi.

Sau lưng, hoa ngọc lan trắng xóa rơi đầy đất.

HẾT.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0