Tựa Phương Trời Mọc

Chương 6

30/09/2024 17:49

Giải quyết xong Chu mama, Hàm Liên liền ra tay với Hương Nguyệt, ả ta bịa đại một lý do là Hương Nguyệt tằng tịu với một tên phàm phu, nên đem đi b/án.

Hương Nguyệt đã nhảy xuống giếng, được mẹ chồng ta cho người c/ứu lên, những chuyện này đã ồn ào khắp kinh thành.

Người không biết sự tình đã đi báo quan, chuyện này đã kinh động đến Kinh Triệu doãn, Hàm Liên và Hương Nguyệt đều bị bắt đi.

Sở Vân Hành đang bận tối mắt tối mũi ở Lễ Bộ ti, sau khi biết chuyện tức đến muốn thổ huyết, ngay cả quân phục cũng không thay mà chạy thẳng tới Kinh Triệu doãn.

Lúc trên công đường Hàm Liên đã lấy bằng chứng tằng tịu của Hương Nguyệt ra, Kinh Triệu doãn không nói gì, còn mặt Sở Vân Hành thì xám xanh.

Không lời nào có thể diễn tả được lúc này nữa.

Kinh Triệu doãn thả người, đem bọn họ ra sân sau, rót trà cho Sở Vân Hành: “Biểu ca, biểu tỷ của ta khi còn ở khuê phòng đã nổi danh giỏi việc chăm lo gia đình, Quốc công phu nhân thân thể yếu ớt, nhiều b/ệnh, sự vụ lớn nhỏ trong phủ đều do biểu tỷ của ta quản lý.”

Sở Vân Hành cầm chén trà đầy hổ thẹn: “Biểu tỷ của đệ, nàng ta, nàng ta đã đi chùa để cầu phúc cho huynh trưởng.”

Hắn ồ một tiếng, rồi tiếp tục hỏi: “Không biết là chùa nào, để phu nhân ta cùng biểu tỷ vì binh sĩ biên cương mà thắp nén nhang, cũng là để tỏ chút lòng thành.”

Sở Vân Hành lúng túng mấp máy môi, nhưng lại không mở lời được.

Việc ta và mẹ ta đi chùa cầu phúc cho cha và anh trai ở biên cương thì cả Hầu phủ đều biết, nhưng ta không nói là chúng ta cầu phúc ở chùa nào.

Ở ngoại ô kinh thành có hàng nghìn hàng trăm chùa chiền miếu thờ, những ngôi chùa cổ nổi tiếng cũng không dưới trăm cái.

Sở Vân Hành không để tâm tới ta, thì làm sao mà biết ta sẽ đi chùa nào.

Tên chồng ng/u ngốc của ta bị hỏi đến c/âm như hến, thế nhưng em họ của ta không tha mà vẫn hỏi dồn tới cùng.

“Biểu ca, biểu tỷ của ta khi còn ở khuê phòng, cũng là một cô gái ngàn người theo đuổi, tỷ ấy là đích thứ nữ của phủ Quốc Công, gả cho huynh cũng là gả đi, lẽ nào tỷ ấy không có mối nào tốt hơn sao? Chẳng qua là tỷ ấy thích huynh nên mới đồng ý gả cho huynh, huynh dù có không thích tỷ ấy, cũng nên để cho tỷ ấy cái vinh dự của chính thất. Huynh để một thiếp thất tiếp quản xử lý sự vụ trong phủ, còn gây ra vụ ồn ào này, sắp đến đại lễ bổ nhiệm rồi, không lẽ huynh muốn mấy lão già ở Lại Bộ vạch tội hay sao?”

Sở Vân Hành ngẩng mặt lên, có chút ngạc nhiên: “Nàng ta sao lại thích ta?”

Em họ ta thở dài: “Bốn năm trước trên đường đi dâng hương lễ phật, tỷ ấy đã gặp thổ phỉ, là huynh đã c/ứu chiếc xe ngựa năm đó.”

Sở Vân Hành kinh ngạc: “Là nàng ấy!”“Biểu ca, huynh nên đối xử tốt với biểu tỷ của đệ, tỷ ấy là người con gái tốt bụng, dịu dàng. Nếu như huynh làm cho tỷ ấy đ/au lòng, rồi hòa ly, ai sẽ dám gả con gái mình làm vợ kế cho con rể cũ của nhà Quốc Công chứ?”

Câu này vừa đ/ấm vừa xoa, Sở Vân Hành cũng có vẻ không có gì khó chịu: “Ta biết rồi.”

Sau khi Sở Vân Hành rời đi, em họ ta lại kéo rèm lên, hào hứng khoe công: “Biểu tỷ, đệ làm tốt chứ?”

Ta thật tâm khen ngợi đệ ấy: “Đệ làm tốt lắm.”

Sở Vân Hành đưa Hàm Liên và Hương Nguyệt lên ngựa hồi phủ.

Muốn về phủ, thì phải đi qua Thần Vũ, là con đường sầm uất nhất kinh thành.

Kinh Triệu doãn bắt người đầy khí thế, việc chỉ diễn ra trong giây lát, thế nhưng việc Hàm Liên bức ép thông phòng đã lan truyền khắp nơi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm