Sáng hôm sau, tôi đã hăng hái lon ton chạy đến ngã tư đường nơi Tiêu Hà đứng trực ca.
Ở cái ngã tư này xe cộ đông đúc, lưu lượng người qua lại lớn nên thường xuyên có mấy anh cảnh sát giao thông đứng chỉ đường.
Theo như bí kíp của quân sư Hoàng, tôi nên tìm cách ghi điểm thiện cảm, tốt nhất là làm mấy việc người tốt việc tốt, vì mấy anh cảnh sát thường được huấn luyện để mang trên mình một luồng chính khí ngút ngàn, ắt hẳn cũng sẽ rất trân trọng những điều chân thiện mỹ.
Tiêu Hà đứng ngay góc đường, thân hình hơn mét tám vai rộng eo thon khoác lên bộ đồng phục chỉnh tề không một nếp nhăn, trông thực sự rất bổ mắt.
Dáng người anh đứng thẳng tắp như cây đại thụ sừng sững bên đường, toàn thân toát ra sức sống căng tràn rạng rỡ.
Nhìn từ góc độ này có thể thấy rõ những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt Tiêu Hà. Sống trên đời chưa từng thấy anh cảnh sát giao thông nào đẹp trai đến thế này á á á.
Tôi nương theo dòng người đông đúc hối hả, vung vẩy ánh mắt làm càn ngắm nghía Tiêu Hà, mang lại một cảm giác sảng khoái chẳng khác nào đang hít mèo nhỏ vậy.
Kết quả là tôi lượn lờ qua lại cái vạch kẻ đường ở ngã tư này cả hai chục vòng rồi, mà vẫn chưa ki/ếm được nổi một bà cụ nào cần người dắt qua đường.
Chương 9:
Học sinh tiểu học cần dắt qua đường cũng không, trẻ lạc... lại càng không thấy đâu.
Người tốt việc tốt thì chưa làm được tích sự gì, mà người ngợm thì sắp mệt rã rời đến nơi rồi.
Thế nhưng lại có một bé học sinh tiểu học mặc đồng phục, dùng giọng nói ngọng lí nhỉ hỏi tôi: "Chị ơi, chị vừa mới sang đường xong, sao lại phải đi ngược trở lại thế ạ?"
"Vì hạnh phúc tương lai đấy nhóc." Tôi giả vờ nghiêm trang trêu đùa thằng bé.
Kết quả là mẹ của cậu bé đi ngay phía sau lập tức đuổi theo ôm riệt lấy con mình, dẫn nó đi ra xa tít tắp, xa đến mức tôi vẫn còn nghe thấy văng vẳng tiếng người mẹ đang thấm thía dạy dỗ con cái.
"Mẹ đã nói với con thế nào rồi, trên đường đi học không được chuyện trò với người kỳ quặc, con nhớ chưa..."
"Nhưng mẹ chỉ bảo không được nói chuyện với chú lạ, dì lạ mặt thôi mà, chị gái xinh đẹp thế này cũng là người có vấn đề ạ?"
Ái chà, thằng bé này dẻo miệng g/ớm nhỉ. Nếu như ngay cả một cậu bé qua đường mà còn sáng suốt như vậy, tôi lại càng có niềm tin vào nhan sắc của mình hơn.
Lăn lộn cày cuốc hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến giờ buộc phải xách mông đi làm, tôi liếc nhìn Tiêu Hà một cái, lòng vẫn còn lưu luyến không nỡ rời đi mà thầm nói lời tạm biệt.
Cũng không biết ban nãy anh có nhìn thấy mình không nữa...
Về đến nhà, Hoàng Thiến Thiến nghe tôi tường thuật lại chiến tích lẫy lừng suốt một ngày trời, cậu ấy liền cười phá lên đầy man rợ.
Còn tôi thì vặt từng cánh hoa của chậu cây cảnh trồng trong nhà, bứt từng cánh vừa đếm: "Anh ấy nhìn thấy mình, anh ấy không nhìn thấy mình..."
"Ừm tớ cảm thấy thế này, lúc người ta đang trực ca thì mục tiêu chính vẫn là quan sát xe cộ và sự an toàn của đám đông. Trên đường đông người như thế, thời gian đâu mà chú ý đến mặt mũi ai, có khi trong mắt anh ấy mọi người chỉ là một bầy củ cải trắng ấy chứ."
"Đừng có bứt nữa! Khương Trừng Trừng cậu xem cậu phá bông hoa của tớ ra cái giống gì rồi đây này!" Hoàng Thiến Thiến hét lên the thé, bổ nhào tới đoạt lại bông hoa từ miệng cọp.
Tôi hậm hực nói: "Không! Dù có là củ cải thì tớ cũng phải là củ cải xinh đẹp nhất, ngon nhất!"
Ngày hôm sau tôi vẫn tiếp tục mò đến ngã tư đường đó, chẳng những tới, mà còn lên đồ lồng lộn, họa một lớp makeup tông trong trẻo tự nhiên có lực sát thương chí mạng đối với bọn con trai thẳng. Cái cảnh tượng ngượng chín mặt với đầu bù tóc rối, mặt mày tiều tụy như lần trước gặp mặt tuyệt đối không được phép tái diễn một lần nào nữa.
Ấy thế mà Tiêu Hà lại chẳng thấy tăm hơi, chắc là khung giờ này anh không trực.
Tôi chẳng hề cảm thấy nản lòng thoái chí chút nào, hạ quyết tâm tiếp tục cố gắng, ngày mai ta lại tới.
Cứ lượn lờ tới lui như vậy ngót nghét gần một tuần trời, đi làm cũng qua mà tan làm cũng ghé, người tôi mệt đến mức g/ầy rộc đi hẳn gần hai cân.
Chậc, dù sao thì có không làm ăn gì được với Tiêu Hà, đổi lại được cái người ngợm thon gọn hơn kể ra cũng khá là hời.
Rất nhanh sau đó tôi đã đợi được cơ hội chạm trán chính diện với Tiêu Hà, chỉ là không ngờ cái cơ hội ngàn vàng này tới... lại có chút hơi bị x/ấu hổ.