Tôi đã quá quen với những con người phức tạp.

Vì tranh giành lợi ích, lời nói chỉ dám bày tỏ hai phần, tám phần còn lại thì bắt người khác phải đoán.

Hoặc giả vờ một đằng, sau lưng lại một nẻo - cười nói dịu dàng mà trong mắt giấu sẵn d/ao găm.

Như người anh trai cùng cha khác mẹ của tôi, cậu em trai khác mẹ khác cha, người cha lúc lạnh lúc nóng, người mẹ kế lời nào cũng đầy ẩn ý.

Thậm chí đến cả bạn học, thầy cô - ai nấy cũng khéo léo dò xét, nịnh bợ một cách vô thức.

Ở giữa những người như thế, tôi thấy mình như sống trong mê cung - càng đi càng rối.

Mệt mỏi đến phát đi/ên.

Bởi vậy tôi thích người đơn giản như Khương Tiểu Ngư.

Không hiểu quá nhiều, nhưng lại lương thiện một cách ngây thơ.

Không biết giấu giếm, cũng chẳng quanh co.

Đối xử với ai cũng thẳng thắn, rộng lượng, nhẹ nhõm như gió sớm đầu hè.

Thiên hạ bảo cô ấy là đồ ngốc.

Nhưng trong mắt tôi - cô ấy mới là người thông minh sáng suốt nhất.

Ở cạnh cô ấy, tôi thấy lòng mình được thả lỏng.

Không cần dè chừng từng câu nói, từng ánh mắt.

Những u uất chất chứa bấy lâu như được gột rửa sạch sẽ.

Tôi thích trêu cô ấy.

Thích nhìn cô ấy phồng má, trợn mắt, lúng túng đến đỏ tai.

Cảm giác ấy… khiến tôi thấy mình cũng đáng yêu theo.

Đôi khi, tôi khát khao có được cô ấy.

Muốn chiếm lấy tình yêu trong sáng, không tì vết đó - hoàn toàn thuộc về mình.

Muốn ánh mắt long lanh ấy, mãi mãi chỉ dõi theo một người - là tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K
5 Long Quách Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm