Thương Nam Duật đề nghị muốn sống chung với tôi.
Anh ấy nói giờ cả đêm không gặp được tôi, nhớ tôi đến mức không ngủ được. Không có tôi bên cạnh, dù ngủ thiếp đi cũng gặp á/c mộng.
Tôi cảm thấy anh ta có chút phóng đại sự thật.
Nhưng thực ra tôi cũng muốn được quấn quýt bên bạn trai nên đã đồng ý.
Trước khi đồng ý, tôi đã hỏi ý kiến Giang Du.
Cậu ấy không có ý kiến gì.
Chỉ là đến ngày tôi chuyển đồ ra khỏi ký túc xá, cậu ấy vẫn lộ vẻ lưu luyến.
Giang Du giả vờ lau nước mắt: "Cậu đi đi Mạc."
"Mình ở một mình trong ký túc xá, chẳng cô đơn hay buồn tủi chút nào."
Lòng tôi chùng xuống.
Câu nói vừa hay bị Thương Nam Duật bước vào phòng nghe thấy khi đang giúp tôi mang hành lý.
Anh ấy thản nhiên nói: "Có gì đâu? Tôi tặng cậu một người bạn cùng phòng khác."
Nói là làm.
Bạn cùng phòng mới của Giang Du là Tạ Thời Việt.
Giang Du vốn có chút mê ngoại hình, ban đầu rất vui, còn bảo với tôi rằng mỗi ngày được ngắm trai đẹp cho đỡ nhức mắt.
Nhưng dần dần, từ những tin nhắn cậu ấy gửi cho tôi, tôi nhận ra thái độ của cậu đang thay đổi.
【Bánh quy mình vừa nướng xong, định mang cho cậu một hộp, ai ngờ bị Tạ Thời Việt ăn mất nhiều quá!!】
【Phát bực luôn, đêm khuya không ngủ ngồi phòng khách chơi game còn bảo mình doạ ch*t hắn một mạng, đúng là vô lý mà】
【Đáng gh/ét, hắn làm rơi vỡ figure của mình. Nhưng xem hắn đền mấy cái đẹp hơn nên tạm tha cho lần này】
【Hôm nay hắn lại chế nhạo mình!! Đồ x/ấu xa Tạ Thời Việt, chúc hắn thi cuối kỳ trượt hết!】
【Hừ hừ, hoàn toàn hết ảo tưởng về người này rồi, đồ chó x/ấu xa】
Nghe cậu ấy kể, tôi vốn rất lo lắng, sợ cậu thực sự bị Tạ Thời Việt b/ắt n/ạt.
Hỏi Thương Nam Duật xong, anh bảo tôi yên tâm, hai người họ kiểu tương tác vậy thôi, không sao cả.
Sau này gặp mặt, phát hiện dù họ thường cãi vã nhưng cử chỉ hành động rất thân thiết, không có vẻ mâu thuẫn thật sự.
Thế là tôi cũng yên tâm.
Cuộc sống chung của tôi và Thương Nam Duật cũng rất hoà hợp. Ăn chung ở chung, hầu như lúc nào cũng bên nhau ngoài giờ lên lớp.
Ngày tháng trôi qua ngọt ngào.
Chỉ là có quãng thời gian anh chàng này không biết tiết chế chút nào.
Cứ đeo bám tôi vận động, lần nào cũng nghịch đến tận khuya.
Tần suất quá dày đặc.
Tôi bám vào bờ vai rắn chắc của người đàn ông, đôi mắt mờ đi vì làn sương mỏng.
"Chậm thôi," tôi nói không ra hơi, đầu lắc lo/ạn xạ: "Anh ơi, chậm thôi..." Thương Nam Duật thở gấp, bỗng khẽ cười khàn.
Môi anh hôn lên cổ tôi: "Xin lỗi bé yêu."
"Nhưng em gọi anh như thế, hình như anh càng không kiềm chế được..."
"Em yêu, làm nũng cũng đáng yêu lắm, anh thích lắm."
Tôi yếu ớt đ/ấm vào người anh hai cái, cố mở to mắt trừng anh: "Thương... Thương Nam Duật!"
"Ừ, anh đây."
...
Mệt quá thể.
Về sau được Thương Nam Duật bế vào phòng tắm vệ sinh, tôi cứ lơ mơ nửa ngủ nửa thức.
Quay lại phòng ngủ nằm xuống, anh thuận tay ôm tôi vào lòng.
Tôi lơ đãng nói: "Nhớ gửi mail giúp em cho thầy, ngày mai em không muốn dậy học tiết đầu đâu."
"Mai là Chủ nhật, em yêu." Thương Nam Duật hôn nhẹ lên trán tôi: "Không có lớp, cứ yên tâm ngủ đi."
"Ờ."
Tôi nói: "Vậy ngày mai em ngủ đến khi tự dậy, không được gọi em dậy đâu."
"Sáng cũng không ăn sao?"
"Không ăn."
"Được thôi. Vậy trưa đi ăn tiệm Omakase em từng nói muốn thử nhé?"
"Ừ, đi đó." Tôi đổi tư thế thoải mái hơn trong vòng tay anh: "Anh nhớ đặt chỗ đấy."
"Ừ."
Hai chúng tôi thì thầm trò chuyện.
Mí mắt nặng dần, tôi khép lại. Lầm bầm: "Anh ơi, ngủ ngon."
Giọng Thương Nam Duật vang bên tai, dịu dàng vô cùng:
"Em yêu, ngủ ngon."