Khuông Dã đứng lặng người rất lâu trong căn phòng lạnh lẽo băng giá.
Sau đó cẩn thận cất gọn những món đồ của tôi mang theo trên người.
Anh với khuôn mặt không chút biểu cảm bắt tay sắp xếp mọi việc cho chuyến trở về.
Đồng thời không quên gửi lời cảm ơn đến những người nhân viên.
Vài người trẻ tuổi đã nhận ra anh.
Họ lén nói nhỏ với nhau rằng Khuông Dã thực sự không hề ngông cuồ/ng và vô lễ như truyền thông vẫn hay miêu tả.
Tôi lơ lửng bám theo thân x/ác của chính mình bước lên chiếc xe tang.
Lặng lẽ dõi mắt nhìn Khuông Dã.
Thật ra ngày hôm qua anh không hề như thế này.
Dường như mọi sự thay đổi chỉ xảy ra trong chớp mắt.
Hết thảy sự sắc sảo, gai góc trên người Khuông Dã đều đã biến mất.
Trông anh bây giờ thật đờ đẫn, một cỗ tử khí chìm nghỉm vô h/ồn.
Thùng xe phía sau vô cùng lạnh lẽo.
Tài xế khuyên Khuông Dã lên ngồi ở ghế phụ.
Nhưng anh đã từ chối.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh.
Khuông Dã cất giọng trầm thấp: "Ngày hôm đó em còn lạnh hơn bây giờ nữa đúng không?
"Đã vậy lại còn lạnh lâu đến thế..."
Giọng điệu của anh chẳng hề có một chút gợn sóng, khuôn mặt cũng không mang theo biểu cảm gì.
"Hứa Tinh Châu, em đúng là đồ ngốc phải không?"
Khuôn mặt Khuông Dã lại ướt đẫm, những giọt nước mắt trượt dài qua khóe môi khô nẻ rỉ m/áu của anh. "Khó khăn lắm mới thực hiện được ước nguyện, cớ sao em lại đòi chia tay?”
"Em bị b/ệnh thì anh có thể đưa em đi chữa, dù em có biến thành kẻ ngốc thật sự thì anh cũng đâu có bận tâm.”
"Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em đâu, Hứa Tinh Châu à..."
Giữa những nhịp xóc nảy nhẹ nhàng của chuyến đi, anh khẽ vươn người dậy.
Quỳ sụp xuống bên cạnh cỗ qu/an t/ài chật hẹp của tôi.
Tựa hồ như đang cố gắng để ôm lấy tôi, nhưng lại chẳng có cách nào ôm trọn được.
Chắc hẳn là anh đã đổ b/ệnh rồi, giọng nói khản đặc: "Nhưng em không sai, người sai là anh.”
"Em chủ động chia tay, giả vờ như chẳng quen biết anh, sau đó lại hết lần này đến lần khác tìm anh đòi quay lại, là bởi vì em hối h/ận rồi sao?”
"Anh không nên tức gi/ận như thế, anh đáng lẽ phải nhận ra chuyện em bị b/ệnh sớm hơn, rồi ra sức níu giữ em, đáng lẽ lúc nào anh cũng phải đồng ý yêu cầu quay lại của em mới phải.”
"Anh không nên mất kiên nhẫn với em như vậy, càng không nên lừa dối để em lặn lội đến tận nơi này…”
"Đều do anh, trách nhiệm đều ở anh cả..."
Đều do anh.
Đây là câu nói mà Khuông Dã chưa từng thốt ra bao giờ.
Anh xưa nay luôn ngạo nghễ, mọi thứ anh sở hữu đều được trời ưu ái một cách tuyệt đối.
Vậy nên anh chẳng bao giờ màng đến những phán xét đúng sai mà người đời gán cho mình.
Anh chẳng bao giờ sợ mất đi thứ gì.
Thuở thiếu niên, chỉ vì mẹ ngăn cấm sở thích, anh liền dứt khoát rũ bỏ cái gia đình mà tôi vẫn hằng ao ước và khát khao không có được.
Sau khi trưởng thành, anh lại vì muốn giành chức vô địch đua xe mà không tiếc lấy sinh mạng ra để mạo hiểm.
Cho nên tôi mới không dám tin, Khuông Dã thế mà lại chịu nhận sai.
Dáng người anh rất đỗi cao lớn.
Vậy mà giờ đây lại cuộn mình trên mặt sàn thành một bóng đen nhỏ bé.
Thế nhưng tôi giờ phút này lại chẳng thể nói ra nửa lời an ủi.
Cũng chẳng còn cách nào ôm chầm lấy anh như ngày xưa nữa.
Để dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve sau lưng anh.
Vĩnh viễn, chẳng thể nào làm được nữa rồi...