Cuối cùng tôi cũng kéo được Thẩm Vọng đi. Trên xe, Thẩm Vọng nói: "Tiêu Hải Nhược, em không nên giấu tôi để gặp anh ta."
"Tại sao?"
"Em là bạn đời của tôi, vậy mà lại ở riêng với một con đực nhân loại trong không gian kín suốt cả một ngày..."
Luồng không khí xung quanh thay đổi. Tôi có thể cảm nhận được cảm xúc của Thẩm Vọng. Anh ấy sắp phát đi/ên rồi. Anh đang cố gắng không để bản thân nghĩ về cảnh tượng đó.
Tôi nói một cách đương nhiên: "Nhưng chúng ta sắp ly hôn rồi mà, đúng không? Đã giao kèo xong, sau tiệc gia đình sẽ bàn chuyện này."
"Em thực sự muốn ly hôn?! Vì hắn ta sao?"
"Không phải vì anh ấy, nhưng tôi có lý do của mình."
Ban đầu, là vì độ tương thích sai lệch nên tôi mới muốn ly hôn. Nhưng giờ đây, tôi sắp được về nhà rồi. Vì anh ấy vốn không yêu tôi, nên trước khi tôi rời đi, hãy trả lại cho anh ấy sự tự do.
Thẩm Vọng không nói gì nữa. Tôi cứ ngỡ anh đang suy nghĩ xem nên viết đơn ly hôn thế nào. Thế nhưng vừa về đến nhà, anh đột ngột kéo tôi vào phòng tắm.
"Anh làm gì vậy?" Tôi hỏi.
"Tắm. Trên người em dính mùi của con đực khác, phải rửa sạch đi, quần áo cũng không cần nữa."
"Để tôi tự làm!"
"Không được, em không thể làm tôi yên tâm."
Những đặc điểm lưỡng tính từng khiến tôi tự ti, nay phơi bày hoàn toàn trong mắt anh. Thẩm Vọng không hề tỏ ra chán gh/ét, tỉ mỉ kỳ cọ từng nơi. Nhưng trạng thái của anh không bình thường. Sao mắt anh lại biến thành đồng tử đứng rồi? Chẳng lẽ vì gh/en t/uông mà anh phát tình sớm sao?
Phải vất vả lắm mới tắm xong, anh đi lấy cho tôi một bộ quần áo. Tôi nhận ra nó. Đó chính là bộ mà ngày biết tin dữ liệu sai lệch, tôi định mặc để quyến rũ anh. Thẩm Vọng không nói lời nào, khoác bộ đồ lên người tôi. Hóa ra thú nhân phát tình sớm lại đ/áng s/ợ đến thế. Lớp vải vốn đã ít ỏi, sau một hồi "công thành chiếm đất", nó càng trở nên rá/ch nát.
Tôi tưởng đã kết thúc, đẩy anh ra: "Anh mau đi thay quần áo đi, ướt át khó chịu lắm."
Thẩm Vọng đi thay. Nhưng anh lại mặc bộ quân phục cấm dục kia vào, trên đùi còn có dây đai da. Đó là thứ dùng để đeo sú/ng. Anh cứ mặc nguyên bộ đồ đó, mặt không cảm xúc, một lần nữa kéo tôi vào sự trầm luân vô tận.
"Em có chuyện giấu tôi..."
Anh ấy hình như đã khóc. Có giọt nước mắt rơi trên da th!t tôi. Lần đầu tiên tôi biết, nước mắt của sói cũng nóng hổi.
"Em trò chuyện với hắn vui vẻ như vậy..."
"Sau khi ly hôn, em định ở bên hắn sao?"
"Không phải hắn, thì cũng sẽ là người khác đúng không?"
"Chúng ta không ly hôn nữa, được không?"
Đêm đó kết thúc bằng việc tôi lả đi vì kiệt sức.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Vọng vẫn ở nhà. Anh điềm tĩnh hơn tối qua một chút, đang quỳ một gối dưới đất giúp tôi mang tất. Tôi xoa xoa thắt lưng. Bầu không khí có chút gượng gạo. Dù sao thì hôm qua tôi cũng đã tận hưởng không ít. Tôi vừa định lên tiếng, điện thoại Thẩm Vọng đột ngột reo lên. Phó quan gọi đến.
"Thống soái, xảy ra chút chuyện rồi!"
"Cậu ổn định tình hình trước đi, tôi về ngay."
"Không, không phải ở đội, là về độ tương thích của ngài..."
Thẩm Vọng cuối cùng cũng nhận được báo cáo tương thích. Anh siết ch/ặt hai tờ giấy đó. Toàn bộ Cục Quản lý bị phong tỏa, nhân viên đứng xếp hàng như những con chim cút, không dám thở mạnh.
20 phút trước, dữ liệu của Thẩm Vọng đã được khôi phục hoàn toàn. Nhưng vì không liên lạc được với chính chủ, thực tập sinh mới vào đã gửi báo cáo cho phó quan của anh. Sai lầm mà Cục Quản lý cố gắng che giấu suốt bao lâu nay, cứ thế bị phơi bày trước mặt người trong cuộc. Ngay cả cấp dưới thân tín của anh cũng biết.
Tôi vẫn là người tương thích 100% của anh. Nhưng, anh chỉ là 80% của tôi. Đồng thời, Thẩm Vọng cũng nhìn thấy báo cáo của tôi. Trên đó ghi rõ ràng, người tương thích hoàn hảo của tôi tên là Ôn Nam Tinh.
Cục trưởng già ngồi trên xe lăn, r/un r/ẩy nói: "Thống soái, mọi tội lỗi đều là do một mình tôi, lão Ngưu tôi đây xin rút ống thở để tạ tội với ngài!"
Thẩm Vọng nhìn ông ta không cảm xúc: "Đừng rút vội, hỏi ông chút chuyện."
"Ngài cứ hỏi!"
"20% kia, tôi thiếu ở chỗ nào?"
Cứ ngỡ Thẩm Vọng sẽ nổi trận lôi đình. Không ai ngờ được anh lại hỏi câu như vậy.
Cục trưởng lộ vẻ khó xử: "Thật sự phải nói sao? Chuyện này có thể liên quan đến riêng tư của ngài."
"Nói!"
"Khụ khụ, sau khi so sánh toàn diện, đối với anh Tiêu mà nói, thể chất của ngài... quá tốt."
Thẩm Vọng nhíu mày: "Ý gì?"
"Ý là nếu ngài giải phóng hoàn toàn, dù là kích thước hay thời gian, anh Tiêu đều không chịu nổi. Hai người kết hôn hai năm rồi, ngài không nhận ra sao?"
Chân mày Thẩm Vọng càng nhíu ch/ặt hơn. Tối qua vì gh/en t/uông đi/ên cuồ/ng, anh mới thực sự giải phóng bản thân lần đầu tiên. Kết quả cuối cùng đúng là tôi đã nhắm mắt lịm đi. Thẩm Vọng cứ tưởng tôi chỉ mệt nên ngủ thiếp đi. Ai ngờ đâu, tôi là đã ngất xỉu.
"Còn gì nữa không?"
"Các phương diện khác thì không, chỉ thiếu mỗi điểm này, nên mới đ/á/nh giá là 80%."
Thẩm Vọng lại ném báo cáo của Ôn Nam Tinh qua: "Vậy còn hắn, dựa vào đâu mà đạt được 100%? Ngoài chuyện đó ra."
Với báo cáo này, cục trưởng già xem rất lâu, chân mày nhíu ch/ặt thành hình chữ Xuyên.
"Tôi chưa từng thấy báo cáo nào kỳ lạ như vậy, dường như... cậu ấy và anh Tiêu có trình tự gen tương đồng, hoàn toàn bắt ng/uồn từ cùng một chủng tộc, nên mới đạt đến 100% tương thích."
"Họ có qu/an h/ệ huyết thống?"
"Không không không, ngài nghĩ nhiều rồi, họ chỉ là đến từ cùng một nơi mà thôi."
Thẩm Vọng quay đầu nhìn tôi. Tôi nhanh chóng suy nghĩ, nếu anh hỏi tôi và Ôn Nam Tinh có phải đồng hương không thì tôi nên trả lời thế nào. Thế nhưng, anh không hỏi. Anh không hỏi bất cứ điều gì. Đôi mắt sói ấy chậm rãi cụp xuống, như thể đã nhìn thấu điều gì đó.