Hóa ra, cái hệ thống bên phía gã mặc đồ hiệu dám dung túng ký chủ dùng sú/ng gi*t người cũng bị Hệ thống chủ phán quyết vi phạm quy tắc. Cả hai hệ thống cùng ăn "điện hình" mấy ngày, coi như mỗi bên bị ph/ạt 50 gậy.
"Cảm ơn anh." Tôi nói khẽ.
Anh ta im lặng một lát, khi lên tiếng lại, giọng nói có chút không tự nhiên: "Chẳng qua là đôi bên cùng có lợi thôi. Tôi vì KPI của mình, cậu vì muốn trở về thế giới thực. Lúc đầu nếu không phải vì ý chí cầu sinh của cậu mạnh đến mức phi lý, tôi cũng chẳng chọn cậu làm gì..."
Anh ta ngừng lại, dường như có chút bực bội: "Ai mà ngờ lại vớ phải một cái đầu gỗ, còn mang theo thuộc tính 'siêu nhân thích lo chuyện bao đồng' nữa chứ."
Tôi hơi chột dạ, lại có chút muốn cười, sống mũi vẫn còn cay cay: "Xin lỗi vì đã làm liên lụy đến anh."
"Tôi gh/ét nhất là nghe câu xin lỗi của cậu đấy." Giọng anh ta cứng nhắc chuyển chủ đề: "... Hay là, nói xem tại sao lúc đầu cậu lại có ý chí cầu sinh mạnh đến thế đi?"
Tôi im lặng một hồi. Trong bóng tối, dường như tôi lại trở về căn phòng làm việc đầy mùi th/uốc sát trùng năm ấy, những bệ/nh án bị đ/á/nh tráo, những thân nhân khóc không ra tiếng.
"Bởi vì, tôi muốn trở về c/ứu một nhóm trẻ em." Tôi bình thản kể lại quá khứ đó.
Anh ta có chút hứng thú: "Ồ~ kể nghe xem nào."
"Tôi mới tốt nghiệp đại học không lâu, thực tập ở bệ/nh viện. Vô tình phát hiện ra... một vài 'giao dịch' không nên tồn tại. Việc điều trị của một số đứa trẻ đã bị can thiệp."
Tôi hít một hơi, nói tiếp: "Tôi âm thầm thu thập chứng cứ, định đưa ra ánh sáng. Kết quả bị người ta đẩy xuống cầu thang bệ/nh viện, trở thành người thực vật."
"Nhưng tôi không cam tâm." Tôi nhìn vào bóng tối trước mắt, nói từng chữ một: "Tôi phải trở về. Tôi phải đưa những sự thật bẩn thỉu đó ra ngoài ánh sáng mặt trời."
1 trong đầu tôi im lặng rất lâu. Lâu đến mức tôi tưởng tín hiệu lại bị ngắt rồi.
Sau đó, tôi cảm nhận được một bàn tay ấm áp, mạnh mẽ, nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu mình, xoa xoa tóc tôi.
Động tác cực kỳ nhẹ nhàng, mang theo một sự dịu dàng hoàn toàn trái ngược với vẻ cọc cằn thường ngày của anh ta.
"Được rồi." Giọng anh ta trầm thấp, rơi vào bóng tối tĩnh mịch mang theo một sức mạnh kỳ lạ: "Đúng là một 'siêu nhân' thực thụ mà."
"Thôi được rồi, siêu nhân, cứ đi theo đại ca đây." Anh ta nói: "Tôi nhất định sẽ đưa cậu trở về."
Nước mắt không một lời báo trước trào ra. Tôi gật đầu thật mạnh, dù biết anh ta không nhìn thấy.
"Cảm ơn anh."