Dấu son vị dâu tây

Chương 15

04/09/2025 18:09

Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng hơi thở của nhau.

Tôi vừa nhắm mắt định ngủ, Thẩm Tông Trạch đột nhiên lên tiếng: "Em ngủ ra xa thêm chút nữa đi, khoảng trống giữa chúng ta còn đủ chỗ cho hai người nữa."

Giọng anh bình thản, nhưng tôi vẫn nghe ra chút ẩn ý.

Tôi hít sâu, nhích người về phía anh thêm một chút.

Đột nhiên anh vươn tay kéo mạnh cánh tay tôi, lực mạnh đến mức kéo cả người tôi dán sát vào anh.

Ánh mắt anh hướng về phía tôi nhuốm đầy ý cười, nhưng giọng nói lại mang theo hơi lạnh: "Hồi nhỏ thích quấn lấy anh ngủ chung, sao giờ lại nhát gan thế?"

Tôi choáng váng trong giây lát, há miệng mà không thốt nên lời.

Đúng vậy, thuở nhỏ dám nói dám làm, có khi còn buông lời đùa cợt với Thẩm Tông Trạch.

Sao giờ tôi lại trở nên e dè đến thế?

Tôi chợt nhận ra giữa chúng tôi dường như đã có gì đó khác biệt.

Suy nghĩ kỹ, tôi chưa từng thích con gái bao giờ.

Chẳng lẽ... Tôi thật sự là người đồng tính?

Ý nghĩ này vừa lóe lên, tôi gần như ngay lập tức dập tắt nó.

Quay đầu nhìn anh, khuôn mặt chỉ cách tôi vài phân, nhịp thở anh đều đặn, đã chìm vào giấc ngủ rồi.

Ngoài cửa sổ mưa rơi lộp bộp, hòa cùng nhịp tim tôi đ/ập thình thịch.

Tôi vùi mặt vào chăn, cánh tay của Thẩm Tông Trạch cứ áp sát khiến tôi trằn trọc.

Trực giác của người đàn ông lạ ở quán bar, có lẽ đã đúng.

Bởi ngay lúc này, tôi đã nhận ra sự khác thường của cơ thể, nơi nào đó đang bắt đầu cứng lên.

Như một lời nhắc nhở rằng mối qu/an h/ệ này đang âm thầm biến chất.

Không một tiếng động, nhưng để lại dấu vết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi là NPC chuyện gì cũng dám làm

Chương 13
Tôi là một NPC qua đường trong học viện quý tộc, việc gì cũng làm. Cho đến một ngày nọ. Trong buổi tiệc, cậu thụ chính – sinh viên đặc cách ăn mặc tinh xảo – vô tình va phải F4 đứng đầu là Phó Từ Diễm, ngẩng đầu lên nhìn anh ta đầy quật cường. Tôi theo kịch bản đọc lời thoại: “Trời ơi, sắp hôn rồi! Chẳng lẽ Phó vương tử cũng bị cậu sinh viên đặc cách này mê hoặc sao?” Sau đó liền thấy Phó Từ Diễm quay đầu, nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ta cười gằn một tiếng rồi bước tới. “Gọi hăng hái vậy, muốn thử không?” Vừa dứt lời, anh ta giữ đầu tôi rồi hôn xuống. Tôi: “?!” Không phải chứ, sao anh không đi theo kịch bản vậy
509
12 Nghe lén Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm