"Ở đây! Anh, ở đây này!"
Tôi thò đầu ra khỏi chuồng bò, ra hiệu cho anh họ mau tới đây.
Cũng chính lúc này, tôi nhìn rõ thứ ở sau lưng anh ấy.
Là bò.
Không đúng.
Đó giống như là... một đàn bò!
Bò lớn, bò nhỏ, bò vàng, bò xám, bò đen... Dưới ánh trăng, hàng trăm con bò tạo thành một mảng đen kịt, di chuyển nhanh theo đàn.
Chúng đều đang đuổi theo anh họ.
Trời đất ơi...
Tôi choáng váng đến mức gần như không thốt nên lời.
Lũ bò đó phát đi/ên hết cả rồi sao?
Khoảng cách dần rút ngắn, tôi thấy Tuệ Tuệ giả đang ngồi chễm chệ trên lưng một con bò.
Chắc chắn là do nó giở trò!
"Chuyện gì thế này? Sao lại có nhiều bò thế kia?!"
Anh họ vừa bước vào chuồng bò, tôi đã không kìm được mà hỏi.
Anh ấy suýt nữa bật khóc: "Anh cũng không biết nữa, anh đang dắt Tuệ Tuệ đến nhà bà Vương, đang đi ngon lành thì trên đường đột nhiên có lũ bò nhập hội.
"Ban đầu chỉ có một con, sau đó là hai con, ba con, rồi càng lúc càng nhiều, càng lúc càng đông, đến mức kín cả đường. Thấy tình hình không ổn, anh liền cắm đầu chạy về nhà."
Bà ngoại cũng nhìn thấy cảnh tượng k/inh h/oàng này, bà nhíu mày: "Lũ bò đó, hình như đều là bò trong thôn mình."
"Hả? Thôn mình có nhiều bò thế này sao?" Anh họ ngạc nhiên hỏi.
Anh ấy ít khi về quê nên không biết gần như nhà nào trong thôn cũng nuôi bò.
Tất cả là vì một người, Lý Sơn.
Lý Sơn sống ở đầu thôn phía đông, ông ta làm nghề gi*t mổ.
Từ hai mươi năm trước, ông ta đã vận động dân làng nuôi bò, ông ta chịu trách nhiệm thu m/ua giá cao.
Nuôi bò vừa giảm bớt gánh nặng việc đồng áng, vừa có thể b/án lấy tiền lời, dân làng ai cũng vui vẻ.
Dưới sự dẫn dắt của Lý Sơn, thôn chúng tôi hiện có hàng trăm con bò lớn nhỏ.
Bò đực làm việc đồng áng, bò cái đẻ bê con.
Đến độ tuổi th!t ngon nhất, chúng sẽ bị đưa đến lò mổ.
Bê con lớn lên lại tiếp tục làm việc, sinh sản.
Cứ tuần hoàn lặp lại, không hồi kết.
So với những người khác trong thôn, nhà chúng tôi đối xử với con bò già khá tốt.
Con bò già nhập x/ác em gái tôi đã qua độ tuổi th!t ngon nhất từ lâu, nhưng bà ngoại thấy nó cả đời khổ cực nên không nỡ b/án.
Ai ngờ, sự mềm lòng của bà lại dẫn đến cục diện ngày hôm nay.
Ngoài chuồng.
Dưới sự dẫn dắt của Tuệ Tuệ giả, đàn bò đứng thành vòng tròn, bao vây lấy chuồng bò.
Mùi gia súc nồng nặc xộc vào mũi, tiếng thở dốc của hàng trăm con bò vây quanh, áp lực đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Tuệ Tuệ giả nhảy xuống khỏi lưng bò, quát: "Ra đây!"
Chúng tôi không còn cách nào khác, đành phải phục tùng.
Để bà ngoại lớn tuổi tiếp tục trốn, tôi và anh họ bước ra.
"Đồ l/ừa đ/ảo.
"Bê con, ở đâu?"
Tuệ Tuệ giả chất vấn.
Tôi ngước mắt nhìn ra sau lưng nó.
Từng đôi mắt bò to tướng đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Giống như những vũng đầm lầy lạnh lẽo, nhìn thôi đã thấy rợn tóc gáy.
"Bê, ở đâu!"
Mắt Tuệ Tuệ giả ánh lên tia đỏ.
Có vẻ như sự kiên nhẫn đã đến giới hạn.
Không ổn rồi, nó định húc người!
Chưa đợi tôi hành động, anh họ bên cạnh đã ra tay trước.
"Bộp" một tiếng, anh ấy nằm rạp xuống đất.
Bò bằng bốn chi, anh họ bò lổm ngổm trên mặt đất.
"Moo, moo."
"Ha ha ha ha, tôi là bò, tôi cũng đoạt thân x/ác con người rồi, tôi gh/ét nhất là loài người, Tuệ Tuệ, em đừng ra tay với anh nhé."
Tôi: ...
Anh họ bị đi/ên rồi sao?
Tuệ Tuệ giả rõ ràng cũng bị màn này làm cho đứng hình.
Ánh mắt nó thay đổi vài lần, không biết có nên ra tay hay không.
"Đừng động vào các cháu của bà!
"Mày muốn tìm bê con, bà nói cho mày biết nó ở đâu!"
Bà ngoại hét lớn, bà cũng từ trong chuồng bò bước ra.
Bà đi tới trước mặt Tuệ Tuệ giả, giọng điệu bình tĩnh: "Bê con thực sự đã được tặng cho bà Vương rồi, mày đợi đó, bà đi gọi bà ấy tới."
"Nhưng mày phải hứa với bà, không được nhân lúc bà đi mà ra tay với người nhà của bà."
Tuệ Tuệ giả không nói gì.
Ý là không đồng ý.
Bà ngoại lại đổi giọng, khẩn khoản: "Tú Tú à, năm đó mày bị b/ệnh phổi bò, nặng đến mức mấy ngày không ăn uống gì, cũng vào mùa đông lạnh giá như thế này, bà đã ngủ trong chuồng bò canh chừng mày, mấy đêm liền không chợp mắt.
"Mày nghĩ xem, bò trong thôn mình có con nào không bị b/án cho Lý Sơn, nhưng mày ở nhà bà bao nhiêu năm, bà cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc b/án mày ki/ếm tiền.
"Cho nên, xem như nể mặt bà, được không Tú Tú?"
Tú Tú là cái tên bà ngoại đặt cho con bò già ngày trước.
Bà ngoại vừa nói, đôi mắt đã đẫm lệ.
Một lúc lâu sau.
Tú Tú gật đầu, đồng tử trở lại màu đen.
Thấy vậy, đàn bò bao vây chúng tôi cũng lần lượt lùi lại hai bên, tự động rẽ ra một con đường cho bà ngoại.
Thực ra bà ngoại không cần phải đến tận nhà bà Vương tìm người.
Đàn bò gây ra động tĩnh lớn thế này, người trong thôn gần như đều khoác áo ra xem náo nhiệt.
Họ vốn định tiến lên dắt gia súc nhà mình về.
Nhưng thấy số lượng bò quá đông, họ cũng không dám manh động.
Rất nhanh.
Bà ngoại đã tìm thấy bà Vương trong đám đông.