Nhớ lại cảnh long trời lở đất khi Tần Diệc công khai ở kiếp trước.

Dù biết đã quá muộn.

Tôi vẫn theo phản xạ muốn đẩy người ra.

Nhưng Tần Diệc lại ôm ch/ặt eo tôi không buông.

"Mẹ."

"Mẹ cũng biết con theo đuổi cậu ấy cực khổ thế nào mà."

"Hay là hai người tránh đi một chút được không?"

Làm gì có chuyện người trẻ yêu đương lại đuổi trưởng bối tránh mặt.

Tần Diệc lập tức bị ba kéo vào thư phòng.

Dì Vương lén đi tới.

Nhéo má tôi một cái.

"Dì biết mà."

"Sớm muộn gì con cũng thành con trai của dì."

Tôi khẽ hỏi:

"Dì à..."

"Con là con trai cũng không sao sao?"

Dì Vương thở dài.

"Lúc đầu dì không chấp nhận được."

"Nhưng chẳng hiểu sao..."

"Mỗi lần nghĩ đến chuyện tách con với Tiểu Diệc ra, lòng dì lại thấy bất an."

"Có lẽ đây chính là ý trời."

"Dù sao dì vẫn luôn rất thích con."

"Có hay không có Tiểu Diệc cũng vậy."

"Dì luôn cảm thấy con là một đứa trẻ đáng để người khác yêu quý."

Hốc mắt tôi nóng lên.

Nếu phải dùng một câu để hình dung tâm trạng hiện tại.

Vậy thì có lẽ là:

Tôi nhớ mẹ rồi.

Đang ăn cơm.

Chú Tần đột nhiên lên tiếng:

"Biết các con còn trẻ."

"Nhưng có vài chuyện ban ngày làm được."

"Có vài chuyện ban ngày không nên làm."

"Có vài chuyện có thể làm ở phòng khách."

"Có vài chuyện phải đóng cửa phòng mới thích hợp."

Tôi x/ấu hổ đến mức muốn đ/âm đầu vào tường.

Nhưng Tần Diệc lại nắm lấy tay tôi ngay trên bàn ăn.

"Con biết rồi, ba."

"Hôm nay là trường hợp đặc biệt."

16

Ngày công bố điểm thi đại học.

Trường của tôi và Tần Diệc cách nhau rất gần.

Sau khi nhập học.

Chúng tôi thuê một căn hộ bên ngoài.

Cãi cọ.

Đùa giỡn.

Hạnh phúc đến mức gần như hoàn hảo.

Nếu như Tần Diệc không suốt ngày nhắc đến người "bạn trai yêu năm năm" mà tôi bịa ra.

"Chẳng phải em nói những kỹ năng đó đều luyện với anh bạn trai năm năm kia sao?"

"Tiểu Vân Đóa."

"Đừng chỉ biết khóc nữa."

"Dạy chồng đi."

"Chồng học xong sẽ biết cách hầu hạ em."

Tôi lấy mu bàn tay che mắt.

Không muốn nhìn cái tên đòi n/ợ đang đ/è trên người mình.

Nhưng Tần Diệc nhất quyết không chịu.

Cứ ép tôi nhìn cậu ấy.

Nhất định phải phân cao thấp cho bằng được.

...

Tôi bỗng nhớ tới câu nói năm đó:

"Tôi có thể vì cậu ấy mà ch*t."

Hóa ra...

Cậu ấy vẫn luôn đợi ở đây.

Tôi đưa tay ôm lấy cổ Tần Diệc.

Khẽ nói:

"Tần Diệc."

"Tôi sẽ không vì bất kỳ ai mà từ bỏ mạng sống của mình."

"Tôi muốn ở bên cậu thật lâu thật lâu."

Tần Diệc khẽ đáp:

"Ừ."

"Tôi cũng vậy."

Nhận được câu trả lời mình muốn.

Cuối cùng cậu ấy cũng chịu ngừng làm lo/ạn.

Ôm tôi thỏa mãn chìm vào giấc ngủ.

Ở bên nhau càng lâu.

Bản tính bá đạo của Tần Diệc càng lộ rõ.

Muốn xem điện thoại.

Ra ngoài phải báo cáo.

Ngay cả khi tôi đi dạo phố cùng dì Vương.

Mỗi tiếng đồng hồ cậu ấy cũng gọi một cuộc hỏi han đủ thứ.

Có kinh nghiệm từ kiếp trước.

Tôi thích nghi rất tốt.

Chỉ khi biết cậu ấy luôn nhớ tới mình.

Tôi mới cảm thấy yên tâm.

Dù đôi lúc cũng lấy chính những lời cậu ấy từng dùng để đào góc tường mà chọc lại:

"Lỡ phía sau cậu còn có người đang xếp hàng thì sao?"

"Dù gì tam thê tứ thiếp cũng bình thường mà."

"Tôi đâu có thiệt."

Tần Diệc run tay bịt miệng tôi lại.

"Không đúng."

"Cậu là của tôi thì chỉ có thể là của tôi."

"Nếu em ở bên người khác, tôi sẽ cư/ớp cậu về."

"Nhưng đến lượt tôi thì chỉ được có một mình tôi."

Đúng là đồ tiêu chuẩn kép.

Nhưng dáng vẻ đó của cậu ấy lại khiến dì Vương và chú Tần lo lắng không thôi.

Dì Vương nhiều lần lén hỏi tôi có bị Tần Diệc b/ắt n/ạt không.

Chú Tần cũng âm thầm để lại cho tôi một số điện thoại khẩn cấp.

Tôi chỉ cười:

"Ba mẹ."

"Mỗi con khỉ có một cách buộc khác nhau."

"Con và Tần Diệc rất hợp nhau."

Sau kỳ nghỉ, hai người vẫn đầy lo âu tiễn chúng tôi đi.

Vài ngày sau.

Trong nhà đột nhiên nhận được một bưu kiện hỏa tốc.

Bên trong là một bản sưu tầm của Nữ Giới.

Trang đầu viết bốn chữ mạnh mẽ hữu lực:

"Đản Đản thân khải."

Đó là nét chữ của chú Tần.

Sống hai kiếp.

Đây là lần đầu tiên tôi biết Tần Diệc còn có nhũ danh.

Tôi cười đến đ/au cả bụng.

Giơ điện thoại lên định chụp ảnh đăng vòng bạn bè.

Tần Diệc đỏ mặt.

Cầm cuốn sách chắn ngay trước ống kính.

"Về nguyên tắc thì anh không chụp loại ảnh này."

Cậu ấy nhìn tôi, bất lực cười.

"Nhưng anh chẳng có cách nào từ chối em cả."

_END_

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm