Tôi vừa nghe mọi người kể câu chuyện của mình, vừa lái xe theo bản đồ trên xe hướng về Căn cứ. Nhưng càng lái về phía trước, đầu tôi càng choáng váng.
Trước khi hoàn toàn bất tỉnh, tôi kịp đạp phanh, sau đó ngã gục xuống vô lăng.
Thời gian tỉnh lại sớm hơn tôi tưởng. Điều đáng ngạc nhiên là, linh lực trong cơ thể tôi lại dồi dào như một đại dương bao la, không chỉ hồi phục hoàn toàn, mà tôi còn mạnh hơn?
Tôi nằm ở ghế sau xe, cô bé Lộ Lộ quỳ bên cạnh tôi, đang cẩn thận dùng d.a.o cạo lớp m.á.u dính trên tinh hạch x/á/c sống, rồi đút năng lượng bên trong cho tôi.
Những người khác đều không thấy đâu.
Thấy tôi tỉnh lại, Lộ Lộ mặt đầy vẻ mừng rỡ: "Chị ơi, chị tỉnh rồi! Tinh hạch thật sự có tác dụng với chị."
Thì ra, sau khi tôi ngất đi, bảy người dưới sự chỉ huy của Tả Dương, lái xe tiến về hướng Căn cứ A.
Nhưng giữa đường lại gặp một bầy x/á/c sống cấp Hai, dưới sự bao vây của x/á/c sống, chiếc xe có vẻ sắp bị lật.
Tả Dương nghiến răng, bảo em gái ở lại trên xe với tôi, nếu tình hình không ổn, Tả Lộ sẽ lái xe đưa tôi chạy trốn.
Sau đó, cậu thiếu niên dẫn năm người còn lại, cầm dụng cụ trên xe, xuống xe để dụ x/á/c sống đi.
11.
May mắn thay, bản năng sinh tồn đã giúp họ dũng cảm tiến về phía trước.
Với tư cách là người bình thường, họ có kinh nghiệm cận chiến với x/á/c sống nhiều hơn, dưới sự phối hợp ăn ý, họ đã g.i.ế.c được không ít x/á/c sống.
Thấy vậy, Lộ Lộ lén lút trốn ra khỏi xe, đào tinh hạch x/á/c sống rồi đút cho tôi đang hôn mê.
Cô bé thấy tôi trước đây sử dụng Ngôn Linh Thuật, cho rằng tôi cũng là Dị năng giả của Thế giới này.
Tôi ăn năm viên tinh hạch mới tỉnh lại, thảo nào linh lực dồi dào đến mức không tưởng.
Lúc này, bên ngoài vẫn vang lên tiếng c.h.é.m g.i.ế.c của họ. Tôi vội vàng lật người xuống xe, nhìn dáng vẻ chật vật của mọi người, nhanh chóng thốt ra một chữ "gi*t".
Lời vừa dứt, những con x/á/c sống còn lại đều n/ổ đầu mà ch*t.
Khuôn mặt cậu thiếu niên lấm lem m/áu, con mắt không m/ù kia đặc biệt sáng, cậu ta nhìn chằm chằm vào tôi. Sau đó, cậu ta rất hiểu chuyện đào tinh hạch, ra hiệu mọi người lên xe với tôi.
Thấy tôi mím môi không nói, Tả Dương lo lắng dâng tinh hạch đến trước mặt tôi, vội vàng giải thích: "Chị ơi, chị yên tâm, không ai trong bọn em bị x/á/c sống cắn cả, những tinh hạch chị ăn, em đều bảo Lộ Lộ lau sạch rồi…"
Điều tôi tức gi/ận không phải chuyện đó. Hay nói đúng hơn, tôi không phải tức gi/ận, mà là cảm động, hơn nữa còn là sự chỉ trích đối với sự ti tiện của chính bản thân.
Thực ra ban đầu, tôi cũng coi nhóm người này là gánh nặng. Nói một cách công bằng, nếu tôi không bị Trần Thư và Thẩm Diệp ném vào bầy x/á/c sống cấp Năm, tôi có chủ động đi c/ứu nhóm người này không?
Câu trả lời là không, bởi vì thời mạt thế không cần Thánh mẫu.
Nơi này cũng không phải Thế giới thực của tôi, chỉ là một nhiệm vụ của tôi mà thôi. Tôi không cần thiết phải lãng phí linh lực của mình để c/ứu họ.
Nhưng mà, khi đối mặt với những con x/á/c sống mạnh hơn mình, những người bình thường, những "nhân vật giấy" này lại chọn hy sinh bản thân để c/ứu tôi.
Tôi nhìn về phía thành phố Căn cứ lờ mờ ở phía xa, trong lòng bỗng dâng lên một ý nghĩ. Ai nói Dị năng giả định sẵn là người đứng trên tất cả?
Ai nói người già yếu, t/àn t/ật không thể thức tỉnh Dị năng?
Ai nói những người bình thường này chỉ xứng làm mồi nhử cho x/á/c sống?
Tôi ngh/iền n/át tinh hạch, mạnh mẽ hấp thụ năng lượng, sau đó nhìn vào những khuôn mặt tiều tụy trong xe: "Mọi người, có muốn trở thành Dị năng giả không?"
Tất cả mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt vừa hy vọng vừa kinh ngạc, liên tục gật đầu.
Tôi khẽ mỉm cười, toàn bộ linh lực vừa phục hồi đã tiêu tan, thậm chí còn bào mòn cả thể lực và linh h/ồn tôi, những đốm sáng trắng bay về phía họ: "Chúc mọi người, toại nguyện."
12.
Khi chúng tôi đến Căn cứ A trong gió bụi, đã là chuyện của ba tháng sau.
Căn cứ chính thức trong truyền thuyết tuy rất lớn, nhưng cũng có phần sơ sài, vạn sự đang chờ được xây dựng lại.
Người đông như kiến, ai nấy đều vẻ mặt đờ đẫn, còn có không ít người sống sót đang xếp hàng dài trước cổng, mong muốn được vào.
Tám người chúng tôi vừa dọn dẹp xong căn phòng được phân, chuẩn bị đi đến bộ phận Hậu cần của Căn cứ để làm Thẻ cư trú. Sự kết hợp giữa người già, người yếu, người bệ/nh tật và người t/àn t/ật này, đi trên đường thu hút rất nhiều ánh mắt á/c ý.
Đến bộ phận Hậu cần xếp hàng một lúc, sắp đến lượt chúng tôi, thì vài bóng người ngang ngược chen lên trước tôi.
Tôi còn chưa kịp nói gì, người đến đã kiêu ngạo mở miệng: "Đây là Đội trưởng phu nhân của đội 61, cô ấy bận lắm, nhận vật tư xong còn phải về làm việc lớn. Chen hàng của cô, là vinh hạnh của một kẻ vô dụng như cô, hiểu chưa?"
Thì ra là thấy tôi không có Dị năng, nên b/ắt n/ạt tôi.