Thẩm Luật đòi hỏi đồ của tôi riết thành thói quen.
Người không biết còn tưởng đó là nhà của hắn cơ đấy.
Đổi lại là kiếp trước, tôi chắc chắn sẽ răm rắp ngoan ngoãn nghe theo yêu cầu của hắn.
Còn bây giờ, tôi chỉ muốn bật cười.
"Được thôi."
"Tiền thuê nhà một tháng hai vạn, tiền mặt hay chuyển khoản đây?"
Sắc mặt Thẩm Luật tức thì đen lại.
"Cậu có ý gì? Cậu có thành kiến với bệ/nh trầm cảm à?"
"Cô ấy đã đáng thương như thế rồi! Đáng để một phú nhị đại như cậu kh/inh thường cô ấy vậy sao?"
"Có kh/inh thường đâu."
Tôi chìa tay ra, "Vốn dĩ chỉ cho cậu mượn ở tạm vài hôm thôi, trả chìa khóa cho tôi."
Thẩm Luật thoáng sững sờ.
Dường như không hiểu tại sao tôi lại đột nhiên không thuận theo hắn nữa.
Lúc này, Đường Hà nhẹ nhàng kéo áo Thẩm Luật.
Cô ta rụt rè hỏi: "Thẩm Luật, không phải anh bảo căn nhà đó là của anh sao..."