Anh biết càng kéo dài tôi càng đ/au, bèn vác tôi lên vai rồi xông thẳng vào phòng nha. Tôi khóc, anh cũng khóc theo.
Chú Ân tức đến suýt nữa không thở nổi.
Tôi đ/au quá, trên đường về nhà liền lên cơn sốt. Ân Trường Tiêu ôm tôi thức suốt một đêm, mãi đến khi thân nhiệt hạ xuống, tôi mới cuộn mình trong lòng anh ngủ thiếp đi.
Liên tiếp phải vào b/ệnh viện vì anh, từ đó trở đi tất cả bạn bè của Ân Trường Tiêu đều biết anh có một cậu em trai nhất định phải chiều chuộng.
Không chiều thì không được, mà chiều quá cũng không xong, khéo lại nuôi ch*t mất.
Anh nâng niu tôi như một viên kẹo, ngậm trong miệng thì sợ tan, đặt trong lòng bàn tay lại sợ mất.
Chỉ cần có anh ở nhà, tôi chưa bao giờ phải bước chân vào bếp.
Đói bụng chỉ cần gọi một tiếng anh, bất kể đang làm gì anh cũng sẽ chạy tới.
Miệng thì càm ràm rằng mình nuôi phải một con q/uỷ đòi n/ợ, nhưng tay đã thành thạo nấu cho tôi một bát mì trứng thơm phức.
03
Năm tôi học lớp 11, chú Ân qu/a đ/ời.
Khi ấy chú làm phụ bếp trong một khách sạn. Mùa hè năm đó nóng khủng khiếp, trong bếp lại càng hầm hập. Chú ham mát, xối thẳng một gáo nước lạnh lên đầu.
Chưa đầy hai tiếng sau, chú đã kêu đ/au tim.
Lúc ấy khách sạn đang bận tối mắt tối mũi với những bữa tiệc mừng đỗ đại học, nào có ai rảnh để ý đến chú. Chú Ân đành vào căn phòng nhỏ nghỉ một lát.
Đến khi có người phát hiện ra, chú đã tắt thở.
Người của b/ệnh viện tới kiểm tra, chẩn đoán là nhồi m/áu cơ tim cấp tính, rồi bảo người nhà đưa th* th/ể về. Để quá lâu, cơ thể cứng lại sẽ càng phiền phức.
Ân Trường Tiêu không rơi lấy một giọt nước mắt. Anh đưa th* th/ể chú Ân về rồi bắt đầu liên lạc với mọi người.
Tôi chỉ biết hoang mang và sợ hãi đi theo sau anh, nhìn anh gọi họ hàng trong nhà đến túc trực bên linh cữu, rồi lại lo liệu chuyện tang lễ.
Ba ngày sau, chú Ân được đưa đi an táng.
Khi ấy tôi không thể đến phần m/ộ tổ tiên của nhà họ Ân, bởi tôi là người khác họ, họ hàng trong tộc không cho tôi đi theo.
Tôi vừa hiểu, lại vừa không hiểu.
Tôi chỉ biết mình lại mất thêm một người bố, đến cả lần cuối cũng không được gặp.
Sau khi Ân Trường Tiêu trở về, tôi theo anh hoàn tất thủ tục khai tử. Sau đó, anh lén đưa tôi đến trước m/ộ chú Ân.
Tôi dập đầu ba cái trước m/ộ chú. Nền xi măng cứng ngắc cấn đến chỗ nào trên người cũng đ/au. Nhưng đ/au nhất vẫn là nơi lồng ngựk.
Tôi lặng lẽ khóc. Ân Trường Tiêu cũng quỳ bên cạnh.
Anh ném tiền giấy vào chậu lửa, siết ch/ặt tay tôi, cất giọng khàn đặc đến khó nghe: “Bố, chú với mọi người không cho Tiểu Hựu tới. Bố chắc chắn sẽ không yên lòng, nên con chỉ có thể lén đưa em ấy đến.”
“Chuyện học hành của em ấy trước giờ chẳng cần ai phải lo. Học phí với những khoản khác, con sẽ nghĩ cách.”
“Tiểu Hựu là em trai con. Chỉ cần con còn một miếng cơm ăn, con sẽ không để em ấy thiếu một miếng th!t.”
Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh. Hàng mi dài được ánh lửa soi lên, chẳng phân biệt được thứ lấp lánh kia là bóng sáng hay nước mắt của anh.
Ân Trường Tiêu rất ít khi khóc, nên tôi cũng không dám hỏi.
Khoản tiền bồi thường ông chủ đưa, anh không động đến một đồng, giữ lại hết để làm học phí và sinh hoạt phí cho tôi.
Còn học phí của chính mình, anh phải vào xưởng lắp từng chiếc bật lửa, dành dụm từng đồng mới đủ.
Vì tôi, khi điền nguyện vọng đại học, Ân Trường Tiêu chỉ chọn những trường trong tỉnh.
Ngày khai giảng, tôi tiễn anh đến nhà ga, nhìn anh đeo balo, xách hành lý bước vào trong rồi lại quay đầu nhìn tôi.
“Về đi, Tiểu Hựu.”
Tôi nói: “Anh, em đợi anh về nhà.”
Khóe môi anh khẽ cong lên, đáp được.
Khi ấy Ân Trường Tiêu đã m/ua điện thoại cho tôi. Tối nào tôi cũng gọi video với anh.
Ban đầu tôi vẫn hơi chưa quen. Sau đó, lần nào anh cũng nhìn chằm chằm vào mặt tôi, bảo tôi lại g/ầy đi rồi, hỏi có phải không chịu ăn uống tử tế không.
Tôi cười anh: “Sao thế? Anh cũng biến thành kiểu người lớn đó rồi à?”
“Kiểu người lớn nào?”
“Thì kiểu vừa gặp mặt đã bảo em lại g/ầy đi rồi, sau đó cứ sợ em lạnh, quấn em kín mít như cái thùng ấy.”
Ân Trường Tiêu vò tóc, nằm bò trên bàn, chỉ để lộ đôi mắt đen láy nhìn tôi.
Anh nói: “Bởi vì sẽ xót em, sẽ lo không biết em có sống tốt hay không.”
Tôi cũng im lặng.
Hai chúng tôi cứ cách một màn hình nhìn nhau như thế. Rất lâu sau, tôi mới nói: “Anh, người thật sự g/ầy đi là anh mới đúng.”
Ân Trường Tiêu cong mắt cười, hỏi tôi có nhớ anh không.
Tôi cũng cười tít mắt, đáp rằng nhớ.
Nhớ anh về nấu cơm cho tôi.
04
Sau khi vượt qua kỳ thi đại học, tôi cố tình thi vào trường của anh, trở thành đàn em khóa dưới.
Ân Trường Tiêu cầm móc áo quất vào mông tôi mấy cái. Anh xót vì tôi thi được điểm cao như vậy mà lại chịu thiệt vào một trường đại học hạng nhất bình thường, đến chuyên ngành cũng chẳng phải thứ mình yêu thích.