Nhà cửa bỗng chật chội hẳn khi thêm bốn người. Cụ ông cụ bà dọn dẹp gian phòng lớn, hối hả lấy ra chiếc chăn bông mới - ta biết rõ ấy là thứ họ đã chuẩn bị sẵn cho mình.
Phu nhân, tiểu thư, Trương mỗ mỗ cùng ta nghỉ ở phòng chính. Thiếu gia dọn sang gian nhà phụ mới xây dành riêng cho ta. Hai cụ già khiêng tấm ván cũ dựng bên đống củi trong bếp ra, dựng tạm làm giường, đắp chăn lên rồi bảo: "Tạm chịu khó vài hôm, đợi trời quang mây tạnh sẽ mời thợ nề đến xây giường sưởi."
Phu nhân áy náy khôn nguôi, đẩy mãi chẳng được, bèn sai Trương mỗ mỗ đem tấm áo choàng lông chồn tuyết của mình tặng các cụ. Thiếu gia ra bếp liếc nhìn rồi quay về phòng, cuốn chăn trên giường sưởi cùng chiếc đại mãng bào chàng chưa từng rời suốt hành trình đem sang cho họ.
Tiết cuối năm cận kề, nhu cầu đậu phụ tăng vọt mà đường tuyết khó đi. Trước khi ta về vài hôm, cô và dượng đã được tửu lầu lớn nhất thành mời đến làm đậu. Mãi đến tiết Lạp Bát, trời mới hửng nắng, cô mới trở về.
Ta đang đổ bột ngô vào nồi nước củ cải sôi sùng sục, trộn cùng cám nguội thành thức ăn ấm áp cho lợn. Mùa đông lợn ăn khỏe b/éo tốt, tết đến sẽ có nhiều th!t ngon.
Sau vài ngày, thiếu gia cùng tiểu thư đã dần quen khí hậu phương Bắc. Hai người đang nặn người tuyết ngoài sân thì nghe tiếng cổng kẽo kẹt. Giọng cụ bà vang từ bếp: "Ai đến thế?"
Tiểu thư líu lo đáp: "Thưa cụ, có một vị phu nhân trẻ tuổi ạ."
Ta bước ra từ chuồng lợn, thấy cô đứng ngơ ngác với đôi tay nặng trĩu đồ đạc. Bên cạnh là người đàn ông vạm vỡ, da sạm đen cũng ôm đầy đồ - hẳn là dượng ta rồi.
Cô nhìn thấy ta đang cầm gáo cám, vội ném đồ xuống đất ôm chầm lấy ta khóc nức nở. Khi vào nhà nghe kể đầu đuôi câu chuyện, nước mắt cô lại càng rơi như mưa.
Dỗ dành cô xong, mọi người chào hỏi xong xuôi. Cụ bà kéo tiểu thư lại, chỉ vào cô nói với hai trẻ: "Đây chẳng phải phu nhân gì đâu, mà là đứa nghịch ngợm thứ hai trong nhà ta. Các cháu cứ gọi bằng cô."
Dượng cùng cụ ông ra bếp xem xét chỗ trống để xây giường sưởi. Ta theo cụ bà vào bếp chuẩn bị cơm chiều.
Thiếu gia lon ton theo cụ bà đòi nhóm lửa giúp. Một lát sau, lửa chưa thấy đâu, khuôn mặt trắng như tuyết của chàng đã lấm lem vết tro. Cụ bà vội bảo ta múc nước cho chàng rửa mặt, rồi đưa nắm hạt dẻ đuổi chàng vào phòng trò chuyện cùng phu nhân.
Tiết Lạp Thất Lạp Bát, rét c/ắt da c/ắt th!t, phải ăn cơm vàng cho dính cằm khỏi đơ.
Ta đứng canh nồi cơm vàng, thỉnh thoảng đảo đáy nồi cho khỏi ch/áy. Cụ bà lấy từ vại ra con gà rừng đông cứng đơ - thứ mà cụ ông đã bẫy được trên núi mùa thu. Bà dùng d/ao sắc ch/ặt gà thành miếng, chần qua nước sôi vớt bọt rồi để ráo. Bắc chảo nóng, đổ dầu phi tỏi băm và ớt khô cho dậy mùi, đảo đều th!t gà đến khi săn lại, nêm muối rồi đổ ngập nước nóng, chuyển sang nồi đất ninh trên bếp than.
Khi cơm vàng đã cạn nước, cụ bà vớt dưa muối thái nhỏ trộn gỏi. Bà sai ta xuống hầm lấy cây cải thảo, c/ắt bỏ rễ chẻ đôi rồi thái vụn xào nhanh tay, rưới giấm lên thành món cải chua cay. Nấm hạt dẻ ngâm từ sáng được rửa sạch, xếp lên trên th!t gà trong nồi đất, rắc thêm chút muối rồi tiếp tục hầm.
Ta rửa sạch chảo tiếp tục trông bếp. Cụ bà đổ dầu vào chảo, cầm miếng đậu phụ tươi cô mang về xắt ngay trên tay rồi áp vào thành chảo. Đậu vàng ruộm hai mặt được gắp ra bày đĩa.
Cô còn mang theo một hũ mỡ heo. Cụ bà múc một thìa mỡ phi hành thái khúc, rắc muối vừng đảo đều rồi xúc ra một nửa. Nửa còn lại trong chảo thêm tỏi băm và ớt bột, cho đậu rán vào đảo nhanh tay.
Ta cùng chó vàng xúm lại bên cụ bà. Bà quay ra vỗ nhẹ lên đầu ta, m/ắng yêu: "Đồ tham ăn đầu th/ai!" rồi đưa miếng đậu vàng ươm. Ta cắn nửa miếng chia cho chó, cụ bà giả vờ đá/nh khiến ta rụt cổ lại, bất ngờ bà nhét vào miệng ta lát th!t muối bóng mỡ.
Đang nhai th!t thơm phức, tiểu thư thò đầu vào bếp giơ con hổ vải cụ bà may hôm trước: "Cụ ơi, cháu đói cồn cào rồi ạ!"
Cụ bà đổ nước vo gạo vào chảo, vội bưng đĩa đậu đến bên tiểu thư ngồi xổm xuống: "Ôi cháu A Miên của bà, lại đây ăn tạm miếng nào."
Thiếu gia cũng thò đầu vào: "Bà ơi, cháu đói cồn cào rồi ạ."