Giả Học Dốt Để Tán Học Bá

Chương 6

11/06/2025 18:39

Lục Tranh hoàn toàn không tỏ ra sợ hãi, cậu đứng thẳng người, ánh mắt không d/ao động:

“Ông cứ thử xem.”

Trương Trạch Lương dường như nhất quyết không chịu bỏ cuộc nếu chưa ép được tôi về nhà.

“Tạ Lam Thư, nếu còn xem tôi là cha, thì tối nay ngoan ngoãn về nhà ăn tối.”

“Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh.”

Giọng ông ta trầm xuống.

“Hiện tại tôi là người giám hộ hợp pháp duy nhất của cô.”

“Không tin thì cứ thử xem tôi có thể làm đơn chuyển trường cho cô không.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, đáp lạnh tanh:

“Cứ thử đi. Nếu muốn cả cuộc sống yên ổn của ông tan thành mây khói.”

Đúng là theo pháp luật, ông ta vẫn là người giám hộ.

Nhưng tôi không phải con rối để ai muốn điều khiển thế nào cũng được.

Cuộc giằng co trước cổng trường cứ kéo dài.

Cuối cùng, ông ta đành lên xe bỏ đi.

Lục Tranh nhìn theo chiếc xe vừa khuất, rồi quay sang hỏi tôi:

“Tạ Lam Thư, cậu có…”

Cậu chưa kịp nói hết câu thì sững lại.

Trong khoảnh khắc, những giọt nước mắt bất ngờ lăn dài trên má tôi, như chuỗi hạt bị đ/ứt.

Tôi cố giữ giọng bình thường:

“Cảm ơn cậu, Lục Tranh. Hôm nay chắc tôi không học nổi. Cậu vào ôn bài trước đi.”

Có lẽ vì hình ảnh này quá khác so với tôi thường ngày, nên Lục Tranh đứng ngẩn người, không biết nên làm gì.

Một lúc sau, cậu dắt tôi ra ghế đ/á trong công viên gần đó,nơi vắng người qua lại.

“Khóc đi.” Cậu nói.

Tay cậu cầm gói khăn giấy m/ua dọc đường, vừa đưa cho tôi từng tờ, vừa im lặng ngồi bên cạnh.

Không rõ bao lâu sau, giọng Lục Tranh vang lên khẽ khàng:

“Người đó… thật sự là bố cậu à?”

Tôi nghẹn lại, giọng vẫn còn run:

“Sao? Không cho phép một đứa con gái thông minh, xinh đẹp có một ông bố rác rưởi chắc?”

“……”

Gió chiều thổi qua mặt hồ, mang theo hơi lạnh se se.

Lục Tranh không hỏi thêm.

Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến tôi buột miệng:

“Sao cậu không hỏi lý do?”

“Nếu cậu muốn kể.”

“Không tò mò bắt đầu từ đâu à?”

“…Vậy tại sao cậu không chịu về với ông ta?”

“Vì ông ta là đồ khốn.”

Tôi siết ch/ặt hai tay, giọng lạc đi.

“Lúc còn trẻ, ông ta dùng nhan sắc và lời ngon ngọt lừa mẹ tôi, cưới vào nhà họ Tạ.”

“Năm tôi bảy tuổi, mẹ phát hiện bị u/ng t/hư giai đoạn cuối.”

“Trong lúc mẹ hấp hối, lại phát hiện ra ông ta đã ngoại tình từ lâu.”

“Cố tình kéo dài ly hôn để thừa kế tài sản.”

“Ban đầu còn tranh quyền nuôi tôi, chỉ để chia phần nhiều hơn.”

“Sau khi mẹ mất, ông bà ngoại đưa tôi về nuôi.”

“Trương Trạch Lương tưởng phần lớn tài sản đã đứng tên mẹ tôi, ai ngờ cổ phần công ty vẫn là của ông ngoại.”

“Ông ta chỉ lấy được nhà, xe và tiền mặt. Rồi cưới người tình, sinh thêm con trai.”

“Đến khi ông ngoại qu/a đ/ời, biết tôi là người thừa kế duy nhất, ông ta mới quay lại đóng vai người cha mẫu mực.”

Tôi ngừng một chút, giọng trầm xuống:

“Di chúc ông ngoại ghi rõ, đến năm mười tám tuổi tôi sẽ được toàn quyền thừa kế cả công ty.”

“Ông ta nói tôi học kém, không đủ năng lực điều hành, nên muốn tôi đào tạo em trai để sau này ‘phụ tá’.”

“Nghe mà tức cười, cư/ớp đồ của một đứa trẻ mồ côi còn dám tỏ ra chính nghĩa.”

Tôi cắn môi, nghẹn lại:

“Cậu biết không, Lục Tranh?”

“Nếu tôi có chuyện gì bất trắc, người thừa kế đầu tiên là ông ta.”

“Một người từng phản bội mẹ tôi, chưa từng nuôi tôi ngày nào, giờ lại muốn thừa kế toàn bộ những gì ông ngoại để lại.”

“Cậu bảo tôi làm sao dám về với ông ta?”

Trong lợi ích, con người ta sẽ bộc lộ bộ mặt thật.

Những lời ông ta từng lỡ miệng lúc s/ay rư/ợu, chắc đến giờ ông ta còn không nhận ra đã để lộ lòng tham đến mức nào.

Đeo mặt nạ quá lâu, rốt cuộc quên mất cách che giấu.

Ai dám chắc ông ta không chờ đến ngày tôi ngã quỵ, như từng lạnh lùng chờ mẹ tôi tắt thở năm nào?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thứ thiếp kia nhất quyết tranh sủng với ta, nhưng ta mới chính là con gái ruột của tướng quân!

Chương 6
Nghe tin tướng quân đưa về một người con gái đang mang thai, ta lập tức phi ngựa về nhà. Vừa bước vào trung đường, đã thấy một tiểu thư yếu đào tì mình trên ghế bành, gượng gạo muốn đứng dậy thi lễ. Thị nữ hầu cận vội đỡ lấy nàng, lớn tiếng nói: "Xin chủ mẫu đừng trách, cô nương nhà ta đang mang trong bụng độc nhất nam nhi của tướng quân, thân thể quý giá vô cùng. Nếu chẳng may động đến thai khí, đợi tướng quân bái kiến thiên tử trở về, dù là ngài cũng khó lòng gánh vác hậu quả!" Đợi thị nữ nói xong, người con gái kia mới ướt át lên tiếng: "Chị đừng giận, Thúy Lan chỉ lo lắng cho em thôi. Lần này đến đây làm phiền, là bởi tướng quân thương em ở doanh trại không được yên ổn, lại nói chị hiền lành độ lượng, nên nhất quyết đưa em về phủ dưỡng thai." "Chị yên tâm, đứa bé trai này nhất định sẽ ghi vào danh phận của chị, để chị không còn khổ sở vì không có con nối dõi. Thân phận em thấp hèn, chỉ cần được từ xa ngắm nhìn con là mãn nguyện, tuyệt đối không dám làm vướng mắt chị." Vừa nói đến đó, nàng cúi đầu xoa bụng, đôi mắt đã hoe đỏ. Đám gia nô phía sau thì mặt mày hầm hừ nhìn ta. Ta gãi gãi đầu, bối rối như gà mắc tóc. Lão đầu này chẳng lẽ không nói với tiểu nương nương mới rằng... ta chính là con gái ruột của hắn sao?
Cổ trang
Gia Đình
Tình cảm
0