Đông cung trung tín

Chương 1

15/10/2025 18:19

Cả Đông cung im phăng phắc, đến tiếng kim rơi cũng nghe thấy.

Không khí trong điện như bị đông cứng lại — nặng nề, ngột ngạt.

Ta quỳ gối, cúi đầu thật thấp, sắc mặt nghiêm nghị.

Trên cao, Thái tử ngồi yên, ánh mắt rơi trên người ta... Lạnh lẽo mà nóng rực, như có ngọn lửa giấu dưới lớp băng.

Ánh nhìn ấy lướt qua từng tấc da th!t, khiến ta khó mà thở nổi.

Ta cúi người, dập đầu một cái vang dội:

“Là thuộc hạ thất trách, không sớm nhận ra sự khác thường của Tô Khiêm. Xin điện hạ trách ph/ạt.”

Tô Khiêm — Tể tướng đương triều, quyền cao chức trọng, được Thánh thượng tin sủng.

Nhưng tâm tư hắn sâu xa khó dò, Thái tử đã sớm có phòng bị.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng lại gần, mùi hương lạnh phảng phất quanh mũi.

Một bàn tay mát lạnh đặt lên má ta, rồi từ từ trượt xuống.

Tim ta run lên, nhưng vẫn không dám nhúc nhích, mặc cho bàn tay ấy dừng lại nơi cổ, nơi vai, mơn man qua lại.

“Ngẩng đầu lên.”

Thái tử thu tay, nhưng dư vị tê dại vẫn còn đọng lại.

Ta cung kính ngẩng đầu, chỉ thấy sắc mặt người có chút khác lạ.

Đôi mắt đào hoa ấy nay sâu thẳm, ánh lên một tia khó đoán.

“Không cần ph/ạt nữa.”

Ta thoáng cau mày — Thái tử vốn thưởng ph/ạt phân minh, sao hôm nay lại ngoại lệ?

Dường như nhận ra sự ngạc nhiên của ta, Thái tử khẽ cười:

“Có người đáng bị ph/ạt, nhưng không phải ngươi. Cô nhớ lần này là phái Ảnh Lục đi theo dõi ở Sở quán, vì sao lại là ngươi?”

Nhiệm vụ ấy là giám sát Sở quán phía nam thành, nơi Tô Khiêm gần đây ra vào liên tục.

Thái tử vốn giao cho Ảnh Lục, nhưng hắn bảo công việc tẻ nhạt, nên nhờ ta đi thay.

Trước nay Thái tử không chấp những việc nhỏ này, nhưng lần này…

Ta thầm thở dài — Ảnh Lục, xin lỗi rồi.

Nghe ta kể xong, Thái tử khẽ nhếch môi, cười lạnh:

“Cô thật không ngờ hắn lại dám lười biếng đến thế. Cô giao việc cho hắn, mà hắn lại sai ngươi đi thay.”

Ta định nói giúp, nhưng nghĩ mãi chẳng tìm được lời nào thích hợp.

Ngay lúc đó, giọng nói trong trẻo của Thái tử vang lên bên tai ta:

“Ngươi là chó săn của cô, chỉ được nghe lệnh cô, lần sau không được phép tái phạm.”

Ta nghiêm mặt, cúi đầu đáp rành rọt:

“Thuộc hạ ghi nhớ, tuyệt đối không có lần sau.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0