Khoảng mười ngày sau, họ đi ra khỏi Vô Vo/ng Nhai.

Tô Thanh Thanh bay về tông môn, Sở Mặc tiếp tục đi về phía trước.

Ta vẫn luôn hộ tống Sở Mặc, đợi hắn hoàn toàn bình phục, một mạch đi đến Mê Hải.

Hắn đi đến bên tảng đ/á từng ngồi trước kia, nhìn một lúc lâu, rồi leo lên, lẳng lặng đứng đó, gió biển thổi tung mái tóc hắn.

Giờ này ngày này, y hệt như giờ đó ngày đó.

Ta nhớ lại lần trước chúng ta đến Mê Hải săn Giao, ngày ấy mặt trời mới mọc, ta đi đến bên tảng đ/á, Sở Mặc quay đầu lại, trong mắt dường như có ánh nước ươn ướt.

Hắn nói: "Tần Giác, con muốn cả đời đi theo người."

Ta cười m/ắng hắn: "Đừng có không biết lớn nhỏ, gọi sư phụ."

Hắn nhảy xuống tảng đ/á, ôm chầm lấy ta, vòng tay nóng hổi ấm áp: "Sư phụ, con muốn mãi mãi ở bên người, con sẽ chăm sóc người cả đời!"

Trở lại Huyễn Hải Tông, hắn đã thực hiện lời hứa, luôn đi theo ta, chăm sóc ta.

Là ta khắp nơi làm khó dễ hắn.

Giờ đây, ta tự tay moi kim đan của hắn, biến hắn thành một phế nhân.

Giờ đây, hắn đứng trên tảng đ/á bên bờ Mê Hải đó, trầm mặc không nói.

Không ai biết hắn đang nghĩ gì.

Ngày hôm sau, khi mặt trời vừa mọc, huyết mạch của hắn dần dần thức tỉnh.

Lúc đầu hệ thống đã dặn dò, huyết mạch của Sở Mặc phải trong sự tuyệt vọng đến cùng cực mới có thể thức tỉnh.

Ta thấy lạ, ta đá/nh hắn rơi xuống vách núi, hắn vẫn chưa thức tỉnh huyết mạch.

Trong rừng nguy hiểm trùng trùng, hắn cũng chưa thức tỉnh huyết mạch.

Tại sao ở bên bờ Mê Hải ấm áp tươi sáng, bình yên an toàn này, hắn lại bỗng nhiên thức tỉnh huyết mạch?

Một sinh vật nào đó dưới biển cảm nhận được khí tức của hắn, dần dần nổi lên mặt nước.

Bầu trời dần u ám, mây đen che khuất ánh mặt trời.

Mặt biển sóng lớn ngập trời.

"M/a tôn." Hắc long khổng lồ từ dưới đáy biển lộ ra chân thân, đầu rồng ghé sát trước mặt Sở Mặc: "Ta đợi ngàn năm, cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi."

"Đưa ta đi." Sở Mặc dang tay: "Ta đã chẳng còn gì lưu luyến."

Thân thể hắn g/ầy gò, vạt áo bay trong gió, phảng phất như gió thổi là bay.

Sở Mặc được đưa xuống biển, ta thở phào nhẹ nhõm, nén đ/au đớn trở về Huyễn Hải Tông.

Chương 9:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm