Khoảng mười ngày sau, họ đi ra khỏi Vô Vo/ng Nhai.

Tô Thanh Thanh bay về tông môn, Sở Mặc tiếp tục đi về phía trước.

Ta vẫn luôn hộ tống Sở Mặc, đợi hắn hoàn toàn bình phục, một mạch đi đến Mê Hải.

Hắn đi đến bên tảng đ/á từng ngồi trước kia, nhìn một lúc lâu, rồi leo lên, lẳng lặng đứng đó, gió biển thổi tung mái tóc hắn.

Giờ này ngày này, y hệt như giờ đó ngày đó.

Ta nhớ lại lần trước chúng ta đến Mê Hải săn Giao, ngày ấy mặt trời mới mọc, ta đi đến bên tảng đ/á, Sở Mặc quay đầu lại, trong mắt dường như có ánh nước ươn ướt.

Hắn nói: "Tần Giác, con muốn cả đời đi theo người."

Ta cười m/ắng hắn: "Đừng có không biết lớn nhỏ, gọi sư phụ."

Hắn nhảy xuống tảng đ/á, ôm chầm lấy ta, vòng tay nóng hổi ấm áp: "Sư phụ, con muốn mãi mãi ở bên người, con sẽ chăm sóc người cả đời!"

Trở lại Huyễn Hải Tông, hắn đã thực hiện lời hứa, luôn đi theo ta, chăm sóc ta.

Là ta khắp nơi làm khó dễ hắn.

Giờ đây, ta tự tay moi kim đan của hắn, biến hắn thành một phế nhân.

Giờ đây, hắn đứng trên tảng đ/á bên bờ Mê Hải đó, trầm mặc không nói.

Không ai biết hắn đang nghĩ gì.

Ngày hôm sau, khi mặt trời vừa mọc, huyết mạch của hắn dần dần thức tỉnh.

Lúc đầu hệ thống đã dặn dò, huyết mạch của Sở Mặc phải trong sự tuyệt vọng đến cùng cực mới có thể thức tỉnh.

Ta thấy lạ, ta đá/nh hắn rơi xuống vách núi, hắn vẫn chưa thức tỉnh huyết mạch.

Trong rừng nguy hiểm trùng trùng, hắn cũng chưa thức tỉnh huyết mạch.

Tại sao ở bên bờ Mê Hải ấm áp tươi sáng, bình yên an toàn này, hắn lại bỗng nhiên thức tỉnh huyết mạch?

Một sinh vật nào đó dưới biển cảm nhận được khí tức của hắn, dần dần nổi lên mặt nước.

Bầu trời dần u ám, mây đen che khuất ánh mặt trời.

Mặt biển sóng lớn ngập trời.

"M/a tôn." Hắc long khổng lồ từ dưới đáy biển lộ ra chân thân, đầu rồng ghé sát trước mặt Sở Mặc: "Ta đợi ngàn năm, cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi."

"Đưa ta đi." Sở Mặc dang tay: "Ta đã chẳng còn gì lưu luyến."

Thân thể hắn g/ầy gò, vạt áo bay trong gió, phảng phất như gió thổi là bay.

Sở Mặc được đưa xuống biển, ta thở phào nhẹ nhõm, nén đ/au đớn trở về Huyễn Hải Tông.

Chương 9:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nữ Ngỗ Tác Đại Lý Tự: Án Thai Nhi Quái Dị

Chương 8
Đích tỷ tự vẫn ngay đêm trước ngày nhập Đông cung. Thế nhưng, điều khiến người đời kinh ngạc khôn cùng chính là: trong văn thư khám nghiệm tử thi của Đại Lý Tự lại rành rành ghi rằng: thân xác trinh nguyên, nhưng đã mang thai ba tháng. Vì cái chết của đích tỷ quá đỗi kỳ lạ, tra xét khắp nơi cũng chẳng tìm ra manh mối. Mẫu thân vì không chịu nổi đả kích, đâm đầu vào cột mà chết. Phụ thân thì thổ huyết đến hóa điên. Phủ Thừa tướng vốn đang lộng lẫy gấm hoa, chỉ sau một đêm đã biến thành nơi tử khí. Mười năm sau, ta trở thành nữ ngỗ tác duy nhất của Đại Lý Tự. Khi lần nữa đẩy cánh cửa chạm trổ của khuê phòng đã bị phong tỏa nhiều năm, hồi tưởng lại cảnh tượng năm xưa, ta bỗng phát hiện ra một sự thật kinh hoàng, đủ để lật đổ toàn bộ nhận thức của ta, khiến hồn xiêu phách lạc.
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
0
Lê tháng Ba Chương 7
Phất Nhân Chương 7