Bà cố, xin hãy nhập thân

Chương 2

22/04/2026 13:25

4

Lúc ngồi trong đồn cảnh sát, tôi ngoan ngoãn chấp nhận một buổi giáo dục.

Bà cố lại chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, trách móc: "Cháu phải cáo trạng đi chứ, rõ ràng là do cậu ta không nói ra danh tính của bản thân trước."

"Thôi thôi, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện." Tôi cúi đầu lẩm bẩm.

"Mạnh Phồn Tinh, cô đang lầu bầu cái gì vậy?" Tạ Quân nhíu mày hỏi một cách không kiên nhẫn.

"Cháu gái của Từ Quế Lan tôi không thể vô duyên vô cớ chịu ấm ức như thế được!" Giọng nói phẫn nộ của bà cố càng khiến tôi lo lắng.

"Bà cố, bà yên lặng chút đi, đây là sở cảnh sát đó."

Tôi cúi người càng sâu hơn, cố nói nhỏ nhất có thể.

"Chúng ta không gây chuyện, nhưng cũng không được sợ phiền phức!"

Giọng bà cố mặc dù vô cùng lớn nhưng tôi chắc chắn chỉ mình tôi mới có thể nghe thấy.

"Mạnh Phồn Tinh! Cô có chỗ nào không thoải mái à?"

Tạ Quân đứng dậy, giọng có chút lo lắng.

Cơ thể tôi đột nhiên thoát khỏi sự kh/ống ch/ế, đứng phắt dậy, mắt sáng rực nhìn Tạ Quân, lớn tiếng kêu lên:

"Tôi muốn gặp lãnh đạo của anh!"

Tạ Quân ngớ người, sau đó nhíu mày: "Có chuyện gì cô cứ nói với tôi là được."

Lúc này, cơ thể tôi hoàn toàn không chịu sự kh/ống ch/ế của tôi nữa, hai tay chống hông, chuẩn bị tư thế cãi nhau.

Đúng lúc này, một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát, trông rất oai hùng, bước vào: "Tôi là lãnh đạo của Tiểu Tạ, cô muốn gặp tôi có chuyện gì?"

"Anh ta nửa đêm đi theo sau lưng tôi, còn không nói ra danh tính của mình, tôi sợ quá nên đ/á anh ta một cái, chuyện này cũng hợp tình hợp lý phải không?"

Tôi ngẩng cao đầu, bộ dạng như một con gà trống chuẩn bị chiến đấu.

Người đàn ông đó quay đầu nhìn Tạ Quân: "Tại sao khi xuất hiện không nói rõ danh tính ngay lập tức?"

"Tôi tưởng cô ấy là b/ệnh t/âm th/ần mà chúng ta cần tìm, nên định bắt trước rồi tính sau." Tạ Quân cúi đầu, giọng điệu không còn mạnh mẽ như trước.

"Vậy cô ấy đ/á cậu là đáng đời! Mau xin lỗi cô ấy đi!" Lãnh đạo lớn tiếng quát.

Tạ Quân lúc này cúi đầu, ngượng ngùng nói nhỏ: "Là lỗi của tôi, xin lỗi."

Cơ thể tôi đột nhiên như mất hết sức mạnh, tôi ngồi phịch xuống ghế.

"Cháu gái thấy không, bọn họ chỉ dám chọn quả hồng mềm để bóp thôi." Bà cố đắc ý nói.

"Bà đừng nói nữa."

Tôi không nhịn được, giọng hơi lớn một chút.

"Sao? Không chấp nhận lời xin lỗi à?" Tạ Quân nhíu mày hỏi.

Tôi vội vàng xua tay, mặt đỏ bừng, định giải thích, nhưng lãnh đạo của anh ta đã đ/ập bàn quát:

"Tiểu Tạ! Cậu có thái độ gì vậy?"

Tạ Quân lập tức thay đổi thái độ, cười gượng gạo: "Cô xem, tôi biết mình sai rồi, cô tha thứ cho tôi đi."

Lúc này bà cố đột nhiên nói: "Thằng nhóc này co được giãn được, bà thích, mau lấy số điện thoại liên lạc đi, để sau này còn phát triển tình cảm nữa."

"Bà đừng ồn ào nữa." Tôi quay đầu, nhỏ giọng thì thầm.

Lãnh đạo liếc nhìn Tạ Quân một cái, nghiêm túc nói: "Vậy cô xem việc tôi là lãnh đạo của cậu ấy, tôi thay cậu ấy xin lỗi, có được không?"

Đột nhiên, cơ thể tôi lại bị chi phối bởi một sức mạnh vô hình, cả người không chịu kh/ống ch/ế mà đứng dậy một cách mạnh mẽ, nói:

"Xin lỗi thì không cần nữa! Chỉ cần cho tôi thông tin liên lạc của anh ta là được."

Nói xong, sức mạnh thần bí đó lại thoát ra.

Tôi hoang mang không biết phải làm gì, mặt mày ủ rũ lẩm bẩm:

"Bà cố à, lần nào bà nhập vào người cháu thì nên làm đến cùng, đừng để cháu phải tự dọn dẹp hậu quả như thế này nữa!"

Tạ Quân và lãnh đạo của anh ta cùng lúc sững người, sau đó lãnh đạo hiểu ý, chỉ chỉ vào tôi rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Tạ Quân liếc nhìn lãnh đạo còn chưa ra khỏi cửa, nghiêm túc nói: "Chúng tôi có quy định, trong giờ làm việc không được trao đổi thông tin liên lạc."

Lãnh đạo vừa đi đến cửa thì giơ tay nhìn đồng hồ, hắng giọng như nhắc nhở:

"Tiểu Tạ à, đến giờ giao ca rồi, mau thu xếp đi về đi."

Sau một hồi suy nghĩ căng thẳng, tôi cuối cùng cũng nghĩ ra một lý do hợp lý, liền vội vã xua tay nói:

"Không cần thông tin liên lạc cũng được, anh đạp vỡ cửa sổ nhà tôi, tôi chỉ muốn một chút bồi thường."

Tôi nghe thấy tiếng lãnh đạo của Tạ Quân bị sặc, ho lên một cái, tôi ngẩng đầu lên thì thấy ông ấy đang vội vã rời khỏi.

Bà cố lại tiếc rèn sắt không thành thép: "Cháu đúng là khúc gỗ!"

Tạ Quân thì mặt đen sì, lấy điện thoại ra nói với tôi:

"Đưa mã đây!"

5

Khi nhận được thông báo chuyển khoản thành công, số tiền lên tới mười nghìn tệ. Tôi cầm điện thoại, hơi sốc, mãi lúc lâu mới lắp bắp nói: "Không, không cần nhiều như vậy đâu..."

Tạ Quân nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi biết, nhưng rõ ràng tôi chỉ nhập ba số không, không hiểu sao lúc chuyển khoản lại thành bốn số không."

Tôi vội vàng muốn chuyển lại, nhưng không hiểu điện thoại bị gì, mỗi khi muốn quét mã để chuyển khoản, camera sẽ bị che mờ bởi một bóng đen.

Tôi lo lắng đến toát mồ hôi, Tạ Quân thở dài: "Thôi, tôi thêm WeChat của cô, cô chuyển lại cho tôi từ đó cũng được."

Nói xong, anh ta cầm lấy điện thoại của tôi, mở mã QR để quét, sau đó đưa lại điện thoại cho tôi: "Nhớ chấp nhận lời mời kết bạn."

Sau khi Tạ Quân rời đi, bà cố lại đắc ý nói: "Vẫn là phải nhờ đến bà."

Tôi lập tức hiểu ra, cái bóng đen che camera là do bà cố bày trò.

Xung quanh không có ai, tôi đứng im tại chỗ, thấp giọng hỏi: "Bà cố, sao hôm nay bà lại tự dưng xuất hiện vậy?"

"Đâu phải hôm nay bà mới xuất hiện, kể từ khi cháu triệu hồi bà thì bà đã luôn ở bên cạnh cháu rồi."

Giọng của bà cố vang lên như hiệu ứng âm thanh 3D, lúc thì bên tai trái, lúc lại bên tai phải.

Tôi bối rối hỏi: "Hả? Cháu triệu hồi bà lúc nào thế?"

"Chẳng phải mỗi lần cháu gặp l/ưu ma/nh là lại hét lên: "Bà cố, xin hãy giúp cháu một tay." sao? Cháu nghĩ đám l/ưu ma/nh đó sợ cháu à? Chẳng qua là vì ta đứng sau lưng cháu thôi."

Tôi đang định trả lời thì Tạ Quân đã thay đồ xong, nhìn thấy tôi vẫn còn ở trong phòng hòa giải, liền hét lên:

"Cô còn ở đây làm gì?"

Tôi không kịp suy nghĩ gì mà đáp lại: "Mấy anh chưa trả hủ tro cốt cho tôi."

Tạ Quân nhíu mày: "Thứ đó là do cô tự vứt đi, chúng tôi cũng không dám nhặt."

Tôi lúng ta lúng túng "ồ" một tiếng rồi bước ra ngoài.

Tạ Quân nhanh chóng đi đến bên cạnh tôi: "Đã nửa đêm rồi, cô là con gái, đi về nhà một mình không an toàn, để tôi đưa cô về."

Tôi vừa định từ chối, nhưng bà cố lại nhập vào người tôi, thay tôi trả lời: "Cảm ơn."

Sau khi rời khỏi cơ thể tôi, bà lại trách móc: "Suýt nữa thì để con vịt đã chín bay mất rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 MẸ NẤM Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 Ngôi sao may mắn Chương 13
10 BỐI Chương 9
11 Tôi đã thấy em Chương 11
12 Người giúp việc Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Linh Dị
232.69 K