12

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện không biết từ lúc nào tay mình đã nắm lấy tay Kỳ Dư Thương.

Tôi vội buông ra, lại làm anh tỉnh giấc. Mặt đỏ lên, tôi xin lỗi.

Kỳ Dư Thương cười nói không sao.

Bình luận tiếc nuối.

[Bên này vẫn là kịch bản thuần yêu nắm tay, bên S thì đã đi đến bước cuối rồi.]

[Đời thật khó đoán, ai còn nhớ cậu ta chỉ là pháo hôi không?]

[Giờ tuyến chính đều xoay quanh cậu ta, nhân vật chính thụ còn mờ nhạt rồi.]

[Mà bé con vẫn chưa chọn bạn nhảy đúng không? Đến lúc đó vào kiểu gì?]

Học sinh đặc cách không muốn tham gia dạ hội cũng vì lý do này, không có bạn nhảy thì không được vào.

Rất ít người muốn làm bạn nhảy của học sinh đặc cách, hai người đặc cách cũng hiếm khi đi cùng nhau.

Tôi chủ động mời: “Tiền bối, anh có thể làm bạn nhảy của tôi trong dạ hội không?”

“Đương nhiên rồi!”

Những ngày này tôi luôn ở bên chăm sóc Kỳ Dư Thương, hai người nói chuyện cũng nhiều hơn.

Đây là điều trước đây tôi chưa từng dám nghĩ tới. Đặc biệt là khi thỉnh thoảng chúng tôi cùng luyện nhảy cho dạ hội.

Mỗi lần chạm vào anh, toàn thân tôi đều tê dại, như đang lơ lửng giữa mây.

Dù rất không muốn gặp S, nhưng thời gian trôi qua, ngày đó vẫn đến.

Sau khi giải quyết xong S, tôi định sẽ nói hết mọi chuyện với Kỳ Dư Thương.

Dù không thể làm bạn, dù mọi thứ trở lại như cũ, tôi vẫn muốn dũng cảm một lần.

Trước cửa hội trường, Ôn Thời Dục đang đợi tôi.

“Cậu thiếu bạn nhảy à?”

Tôi cười lắc đầu: “Tôi tìm đàn anh Kỳ rồi.”

Ôn Thời Dục cười nhẹ: “À, chúc cậu thuận lợi.”

[Hội trưởng vẫn thua rồi sao?]

[Hội trưởng đừng buồn, nhà chúng tôi vẫn có thể nhận anh.]

[Sao thành “nhà chúng tôi” rồi, trước đó còn gọi là pháo hôi mà?]

Tôi không để ý bình luận, đứng ở cửa chờ người.

Hôm nay Kỳ Dư Thương trông như thay đổi, lại cũng như chưa từng thay đổi.

Tôi khoác tay anh bước vào, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía chúng tôi.

Giữa đám đông, anh đưa tay ra, mỉm cười nhìn tôi: “Úc Miên, cậu có đồng ý cùng tôi nhảy điệu mở màn không?”

Tôi gật đầu.

Nhạc vang lên, chúng tôi bước theo nhịp.

Khi kết thúc, tay anh rời khỏi eo tôi. Nhiệt độ quen thuộc nơi lòng bàn tay anh đột ngột biến mất, tôi lại cảm thấy hơi lạnh.

Anh cúi xuống, giọng lười biếng: “Lát nữa gặp.”

Tôi chưa kịp hiểu: “… Gì cơ?”

13

Tôi đứng trước cửa phòng nghỉ, nhìn bóng lưng quen thuộc kia. Đầu óc như n/ổ tung.

“Quay lại.” Tôi nói.

Anh khựng lại một chút, rồi vẫn quay người, như chờ tôi phán quyết.

… Là Kỳ Dư Thương.

Thật sự là anh.

Anh dựa bên cửa sổ, cà vạt lỏng lẻo, cả người lười biếng như vừa tỉnh ngủ, nhưng trong xươ/ng cốt lại mang theo một cảm giác nguy hiểm khó nói.

Lúc này tôi mới hiểu, vì sao anh nói “lát nữa gặp”.

Hóa ra… anh chính là S.

Bình luận không quá bất ngờ, thậm chí phần lớn đã biết từ trước.

Dù sao Ôn Thời Dục không có lý do gì làm vậy với tôi.

Nhưng còn Kỳ Dư Thương? Anh thì có lý do gì?

[Ai hiểu ánh mắt tan nát của Miên Miên không, cậu ấy bị lừa suốt.]

[Tại sao lại lừa cậu ấy chứ, tôi thật sự không hiểu.]

[Chắc là sợ thôi, vì người mà pháo hôi yêu là Kỳ Dư Thương hoàn toàn khác với S.]

Tôi cười chật vật: “Ra là anh.”

“Kỳ Dư Thương, mấy ngày nay chơi đùa tôi như ch.ó, vui lắm đúng không?”

Trên mặt anh hiện lên vẻ áy náy: “Xin lỗi, tôi không định lừa cậu.”

“Anh không định lừa?”

“Vậy anh đeo mặt nạ, dùng tên giả, gửi mấy tấm ảnh đó… tính là gì?”

Anh vội giải thích: “Vì tôi không muốn dùng thân phận Kỳ Dư Thương để làm những chuyện đó với cậu.”

“Tôi muốn khi cậu đối diện với Kỳ Dư Thương, là trạng thái tự do, thoải mái. Nhưng tôi không thể mãi giả vờ thành người cậu thích, nên S mới xuất hiện.”

“Tôi biết nói gì cậu cũng cho là biện minh, tôi chỉ là… không muốn tiếp tục lừa cậu nữa, nên mới chọn lộ mặt.”

“S… từ đầu đến cuối đều là anh.” Tôi lặp lại, giọng r/un r/ẩy.

Anh hít sâu, thừa nhận: “Là tôi.”

Tôi bước tới, đứng trước mặt anh.

Anh cao hơn tôi gần một cái đầu nhưng tôi ngẩng lên nhìn anh, không lùi một bước.

Tôi t/át mạnh vào mặt anh.

Anh bị đ.á.n.h lệch sang một bên, nhưng lại nắm tay tôi hỏi tôi có đ/au không.

Tôi không chịu nổi, quay người bỏ đi.

Từi phía sau, anh gọi lớn: “Úc Miên!”

Tôi không dừng lại.

Anh đuổi theo, nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi. Tôi giằng ra, nhưng không thoát.

“Buông ra.”

Kỳ Dư Thương không buông, chỉ nhìn tôi thật sâu, giọng khẩn cầu: “Đừng đi… được không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
2.92 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi Là Đặc Tuyển Sinh U Ám Của Học Viện Quý Tộc

Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Kỳ Dư Thương)
Tôi là học sinh nghèo được tuyển thẳng vào một trường quý tộc. U ám, nhạt nhẽo, lúc nào cũng mang theo cái mùi nghèo khó không giấu nổi. Không ai biết, tôi đã đem lòng thích một người trong F4 là Kỳ Dư Thương, kẻ cao ngạo lạnh lùng, khí chất hơn người. Tôi theo dõi anh, âm thầm quan sát anh, thậm chí còn giả làm con gái để viết thư tình gửi cho anh. Đến lúc đang định lén lấy trộm một chiếc quần lót của anh, trước mắt tôi lại hiện ra vài dòng “bình luận trôi”. [Pháo hôi thụ sắp bị hội trưởng bắt quả tang rồi đuổi học, sau đó không trường đại học nào nhận, cuối cùng chết thảm ngoài đường.] [Nhân vật chính thụ khi nào mới xuất hiện vậy, muốn xem 1v4 cơ, ai rảnh xem mấy pháo hôi này làm trò.] [Kỳ Dư Thương nhìn thì cô độc ít nói, chứ thật ra là kẻ biến thái nhất trong đám, về sau bé thụ của chúng ta suýt bị chơi đến chết.] Thấy những dòng chữ đó, tay tôi không hề rụt lại, ngược lại còn nhanh hơn, nhét thẳng chiếc quần lót vào túi. Lần này, hội trưởng không bắt gặp tôi. Ngay khi tôi nghĩ mình đã an toàn, Kỳ Dư Thương lại dừng bước. “Úc Miên, trong túi cậu phồng lên là đang chứa cái gì vậy?”
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
Boys Love
0
50 tệ gọi ba Chương 11
Ôm trăng Chương 19