Một buổi tụ tập vui vẻ lại biến thành bộ dạng này, khó tránh khỏi việc trong lòng bốc hỏa.

Ai mà có dè Thẩm Quyết còn tức gi/ận hơn cả tôi: "Sau này không được phép ăn cơm cùng anh ta nữa."

"Tại sao?"

Thẩm Quyết cứng nhắc đáp lại: "Nói tóm lại là không được phép."

Tôi tức đến mức bật cười, khoanh tay đứng nhìn anh: "Thẩm Quyết, anh quản hơi nhiều rồi đấy, chúng ta chỉ là kết hôn theo hợp đồng, tôi đi ăn cơm với ai không cần phải thông qua sự cho phép của anh."

Anh ngước mắt nhìn tôi, ánh nhìn sắc lẹm quét dọc toàn bộ cơ thể tôi một lượt: "Tôi quản nhiều sao? Khúc Chu, có phải tôi nên nhắc nhở cậu một chút về lời cam kết của chúng ta không?"

"Tôi chỉ đi ăn một bữa cơm với anh ấy thôi, không hề có bất kỳ mối qu/an h/ệ nào khác, hay là anh đã thích tôi đến mức nhìn ai cũng thấy giống tình địch rồi hả?"

Cơn gi/ận xông lên tận n/ão khiến tôi không lường trước được lời nói của mình.

Thẩm Quyết vuốt ngược mái tóc ra sau, không thể tin nổi nói: "Tôi mà thích cậu á? Sao có thể chứ."

"Đúng vậy, thế thì anh quản chuyện tôi đi ăn cơm với ai làm cái gì?"

"Tôi sợ cậu..."

"Sợ tôi cái gì?"

Bộ trông tôi giống cái thể loại lẳng lơ thấy ai cũng sán tới bám lấy hay sao? Hay là trong thâm tâm Thẩm Quyết vẫn luôn nghĩ về tôi như vậy.

Tôi gần như sắp bị cơn thịnh nộ làm cho mờ mắt mất trí.

"Thẩm Quyết, một Alpha như anh, tốt nhất là nên lo cho cái thân mình trước đi!"

Chúng tôi cãi nhau rồi, chẳng vui vẻ gì mà mỗi người mỗi ngả. Thẩm Quyết lái xe rời đi, còn tôi thì đứng sững sờ tại chỗ, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại.

Mấy ngày chung sống hòa thuận vừa qua cứ như một giấc mộng. Mà giờ phút này, cuối cùng thì giấc mộng ấy cũng đã tỉnh lại rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
2 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm