Cô Đảo Sinh Lâm

Chương 7

14/07/2025 18:52

Lý do thống nhất là: showbiz quá ô nhiễm, đến đứa con gái thuần khiết như tôi cũng bị vấy bẩn.

Phải nhanh chóng tìm người cưới để ổn định lại cuộc sống.

Ha ha, lý do thiêng liêng sạch sẽ làm sao!

Nhưng thật ra tôi cũng không phản đối.

Cái thể loại tiểu thuyết thiếu nữ kiểu con nhà giàu chạy trốn hôn nhân sắp đặt vì tình yêu thật sự chỉ có mấy tác giả đầu bị kẹt cửa mới viết ra nổi.

Xin lỗi chứ, ai mà vì yêu mà bỏ tiền nhà mình, tiền nhà người ta, rồi còn từ bỏ khối tiền hợp tác giữa hai bên chứ?!

Tôi dặn người nhà sắp lịch hẹn bốn anh chàng tiềm năng tại cùng một quán cà phê, vào cùng một buổi chiều nhưng chia khung giờ.

Tiệc xoay vòng, tiết kiệm thời gian!

Lục Trì Bạch: da trắng, tính cách đáng yêu kiểu chó con, hay đỏ mặt?!

Khá ổn, giữ bảng tên, tặng túi thơm!

Hoắc Dự: trầm tĩnh, sang trọng, EQ cao, tay đẹp?!

Hehe, giữ lại!

Chu Cảnh Sơ: hài hước, kiêu ngạo, lúm đồng tiền?!

Giữ giữ giữ!

Không thể gom hết sao?!

Vậy thì vợ chính, vợ bé, tình nhân tôi đều có đủ rồi!

Hoàng hôn nghiêng ngả, ánh chiều tà xuyên qua lớp kính rọi lên mép bàn, loang lổ từng mảng sáng.

Ly cà phê Gesha Panama trên tay tôi sắp ng/uội mất.

Tsk, người thứ tư đến muộn quá nha~

Không đến thì tôi gạch khỏi hậu cung luôn!

Ngồi không cũng chán, tôi mở điện thoại định ch/ửi Hạc Dữ Quy một trận cho vui.

Dù sao bị ép kết thúc cuộc sống đ/ộc thân sớm thế này, anh ta cũng có phần trách nhiệm.

[Anh đúng là đồ đầu trâu đ/á tảng, suốt ngày chọc tôi!]

[Tự nhiên khoe không mặc đồ làm gì?!]

[Giờ thì xong, tôi bị lôi về nhà xem mắt rồi!!!]

[Đại nghiệp của tôi còn chưa kịp tổ chức party múa thoát y nữa cơ mà!]

[Cuộc sống nhanh thế đã phải bước xuống mồ rồi sao?!]

[Người thứ tư tới muộn quá, tức ch*t!]

[Tôi linh cảm tên này chắc chắn là kiểu nhà giàu bụng bự đầu hói chứ gì!]

[Không được, tối nay tôi nhất định phải buông thả một phen!]

[Số tiền mười triệu đó tôi không trả nữa đâu, coi như anh đóng góp cho ngành công nghiệp giải trí nửa đêm của thành phố.]

[Dù sao thật ra tôi vốn cũng chẳng định trả.]

[Ng/ực to, cơ bụng sâu, có đường x/ẻ, kể cả đen hay trắng, tối nay tôi bao hết! Kí/ch th/ích!!!]

[Ch*t rồi ch*t rồi, người tới rồi, nghe tiếng bước chân đã thấy dầu mỡ!]

Cửa được người phục vụ mở từ bên ngoài.

Hương trầm nồng ấm trong hành lang hòa lẫn làn gió lạnh ùa tới.

Tôi nghiêng đầu nhìn lại - đôi chân dài quá đáng được quần tây vừa vặn ôm lấy, áo khoác da đen bóng loáng sắc sảo.

Anh ta giơ điện thoại về phía tôi, cổ tay đeo chiếc đồng hồ cơ thể thao phiên bản giới hạn đính đ/á sapphire trị giá hàng triệu.

Trẻ trung, điển trai, khí chất quý phái.

Anh ta liếc qua khung chat ngập lời "phỉ báng" trên màn hình với vẻ đùa cợt.

Giọng điệu lười biếng dịu dàng.

"Lấy tiền của tôi đi tìm kí/ch th/ích?"

"Chi bằng dắt theo hôn phu của em là tôi, cùng chơi sẽ càng kí/ch th/ích hơn."

???!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
3 Hòa bình chia tay Chương 15
4 Cún Con Chương 15
5 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi ta không còn yêu hắn, hắn liền điên cuồng.

Chương 6
Hai mươi năm kết tình thâm, Nội các thủ phụ yêu vợ như mạng, thiên hạ đều bảo ta phúc phần dày. Cho đến khi hắn bị thương nhưng kiên quyết không chịu trị liệu, lại còn trong cơn mê man chỉ gọi tên biểu muội. Ta mới biết, hóa ra người hắn yêu là nàng. Không chỉ vậy, đôi ta tử nữ của ta cũng bị hắn lén đổi cho Thẩm Nghiễm Nhu, ngày ngày chịu đủ ngược đãi. Còn đứa con hoang của bọn họ lại vào phủ hưởng hết vinh hoa phú quý! Trước lúc lâm chung, hắn vẫn dùng chút tỉnh táo cuối cùng yêu cầu ta: "Giang Lẫm Nguyệt, nếu có kiếp sau, ta hy vọng đừng gặp lại ngươi, cũng đừng nhận sự giúp đỡ của ngươi." "Như thế sẽ không lỡ hẹn với biểu muội ba mươi năm, khiến nàng và con cái phải xa cách lâu đến vậy, giờ ta không muốn sống nữa." "Ngươi sẽ toại lòng ta chứ?" Ta sững sờ, không nói lời nào. Treo hắn sống suốt bảy ngày không cho chết. Sau đó dẫn người đoạt lại con cái, kết liễu Thẩm Nghiễm Nhu, trước mặt hắn ném thi thể nàng xuống sông cho cá rỉa! Mở mắt lần nữa, nhìn đôi anh em họ bần hàn trước mặt, ta lại đưa tay cứu giúp. "Ta là thiên kim thừa tướng phủ, ngươi có nguyện theo ta về phủ không?"
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
1