Tôi đưa kim cho ông chủ Triệu trước.
Ông ta cầm lấy, ướm thử lên ngón trỏ tay trái của mình, có vẻ sợ đ/au. Đúng lúc này, trưởng thôn cũng sáp lại gần xem.
“Để tôi xem cây nấm “điểm nhãn” này... Ưm!”
Khoảnh khắc ông ta cúi đầu nhìn vào giỏ nấm, bàn tay phải giấu sau lưng tôi vung mạnh thanh gỗ cứng được rút sẵn từ khe ván giường ra. Dùng hết sức bình sinh, tôi giáng mạnh một cú vào gáy trưởng thôn!
“Bốp!”
Một tiếng vang trầm đục.
Trưởng thôn ngay cả một ti/ếng r/ên cũng không kịp phát ra, mắt trợn ngược, ngã nhào về phía trước, va sầm vào người ông chủ Triệu.
Ông chủ Triệu thất kinh biến sắc: “Mày!!!”
Lão ta phản ứng không chậm, lập tức nhận ra có điều chẳng lành, đưa tay định chộp lấy tôi. Nhưng tôi còn nhanh hơn, thanh gỗ lại vung lên, giáng thẳng vào cánh tay lão đang vươn tới, lão hét lên đ/au đớn rồi rụt tay lại.
Thừa dịp lão lảo đảo, tôi ném thẳng gói bột t.h.u.ố.c mê thứ hai đã chuẩn bị sẵn thẳng vào mặt lão!
Bột trắng làm lão m/ù mắt, lão còn hít phải không ít. Rất nhanh, lão ngã quỵ xuống đất. Co gi/ật vài cái rồi cũng nằm bất động.
Tôi vứt thanh gỗ xuống, thở hổ/n h/ển từng ngụm lớn, tim tưởng như sắp nhảy vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Xong việc rồi.
Tôi nhanh ch.óng lục soát người.
Trong túi áo sát n.g.ự.c của trưởng thôn, tôi tìm thấy chùm chìa khóa mở ngăn bí mật ở từ đường!