Ba ngày sống cùng ông cố đã chết

Chương 13

09/12/2024 09:00

Vừa mở mắt là một mảng tối đen.

Cảm giác đ/au đớn do cây rìu bổ vào đầu trong tưởng tượng không ập đến.

Tôi há miệng thở dốc, ngồi dậy từ trong qu/an t/ài. Lạ thật, lần này tôi không phải là bà cao tổ mà là chính mình.

Xung quanh tối đến đ/áng s/ợ, tôi nhìn quanh một vòng mình vẫn còn ở sau núi, ở vị trí phần m/ộ tổ là một khoảng đất hoang không có bất kỳ bia m/ộ nào.

Đúng rồi, lúc này trong thôn căn bản không có người gia cần ch/ôn cất.

Tôi co chân chạy lên chỗ cao.

Chạy đến vị trí hang giấu cốt, tôi liền kh/iếp s/ợ đến mức không thể diễn tả.

Quá là nhiều. Cả một vùng núi chi chít đều là hang động được đục ra, không biết rốt cuộc đã vứt bỏ bao nhiêu người già bị con cháu ruồng bỏ.

Tôi căn bản không thể tìm ra bà cao tổ từ bên trong đó.

Làm sao đây?

Tôi thay đổi suy nghĩ, có lẽ phần xươ/ng còn sót lại căn bản không ở trong những hang giấu cốt này, nếu không thì ông cố đã tìm được từ lâu rồi, căn bản sẽ không nhung nhớ trong lòng mấy chục năm.

Tôi xoay người chạy xuống núi.

Vừa vào thôn tôi bị thứ gì đó bên dưới làm cho vấp ngã xuống đất.

Trong thôn tối đen, yên tĩnh đến đ/áng s/ợ. Tôi nhìn kỹ một hồi mới phát hiện thứ vấp chân tôi là một người ch*t.

Càng đi sâu vào trong thôn thì x/á/c ch*t dưới đất càng nhiều. Bừa bộn ngổn ngang, thậm chí có những cái còn không được trọn vẹn.

Chỉ có số ít hộ gia đình vẫn còn sáng đèn.

Tôi tìm ki/ếm rất lâu mới nhìn thấy một khoảng sân rất giống với chỗ tôi bỏ chạy lúc đó, trong nhà có người.

Tôi không chút do dự mà đẩy cửa đi vào.

Một mùi thịt thơm xộc vào mũi.

Trong lòng tôi dấy lên một dự cảm chẳng lành, bay nhanh đạp cửa xông vào.

Trong nhà mắc một cái nồi lớn, canh được nấu sôi ùng ục bốc hơi nóng, một khúc xươ/ng như ẩn như hiện trong nồi canh.

Góc tường đặt một chiếc áo rơm rá/ch nát, chính là cái tôi mặc trước đó.

Cậu nhóc ngồi bên cạnh nồi, nuốt nước bọt hỏi người đàn ông kế bên: “Cha, chúng ta lấy thịt ở đâu ra vậy ạ?”

Người đàn ông trung niên quát lớn: “Đừng có lo nhiều vậy, ăn là được rồi.”

Thấy tôi xông vào, hai người đều sững sờ.

Người đàn ông trung niên quan sát tôi từ trên xuống dưới một lượt, ngay sau đó mắt hiện lên ánh xanh. Ông ta đứng dậy đưa tay lần mò cây rìu bên tường.

Tôi nhân cơ hội đó giơ chân đ/á tung cái nồi lớn.

Canh thịt vung đầy đất, một khúc xươ/ng đùi lăn lộc cộc mấy vòng.

“Trời đất ơi con nhỏ này ở đâu ra, phá tung đồ ăn của ông đây, tao ch/ém ch*t mày!”

Tôi khom lưng tránh né cây rìu, chạy qua nhặt khúc xươ/ng kia lên.

Tôi quay đầu định bỏ chạy, người đàn ông trung niên chặn cửa lại, nhìn tôi chăm chăm một cách hung tợn:

“Ch/ém mày rồi vừa hay lại nấu thêm nồi thịt nữa, đủ cho cha con tao ăn ba bữa!”

Nói xong thì cầm rìu lên xông qua chỗ tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 15
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
196
Đứa trẻ già Chương 15