Chó thay da

Chương 16

20/07/2024 09:00

Nó muốn chiếm lấy thân thể của Lý Quan Ngư!

Lúc này, không biết lấy đâu ra dũng khí mà tôi nhặt miếng ngói dầy cộp lên, đ/ập lên người thím Thái.

Bang

Lý Quan Ngư: “?”

Tôi nhìn cục u trên đầu cậu ta, nước miếng: “Nhìn nhầm chút.”

Cũng may bây giờ cậu ta cũng không rảnh so đo với tôi. Miếng th!t nhầy nhụa trong miệng thím Thái vừa phân liệt thành hai, cậu ta lại gia nhập chiến trường.

Nhưng tôi phát hiện một cái bug.

Đó là bây giờ thím Thái chỉ có thể cử động thân thể, nhưng không thể quay đầu.

Như vậy sẽ có một khu vực phía sau lưng trở thành điểm m/ù của bà ta.

Tôi nhặt một cục gạch lên, cẩn thận vòng ra phía sau thím Thái.

Lúc thì cho bà ta một cục gạch.

Khi thì ném một viên gạch về phía con sâu A đang bò trên người Lý Quan Ngư.

Khi thì cho miếng th!t nhầy nhụa B định phóng lên người tôi một viên gạch nữa.

Dần dần, tôi và Lý Quan Ngư càng phối hợp ăn ý.

Nhưng dường như thím Thái không biết mệt mỏi là gì.

Trong lúc dây dưa, Lý Quan Ngư lấy ra tấm bùa cuối cùng trên người.

“Là mày ép tao phải mạnh bạo đấy.”

Bùm!

Lá bùa bay ra, đầu của thím Thái bị n/ổ bay một lỗ lớn.

“đá/nh không lại, chạy!”

Không đợi tôi kịp phản ứng, Lý Quan Ngư đã nhanh chân chạy ra khỏi nhà chính.

Tôi nhìn x/ác cổ cách tôi vài mét…

Hay cho tên Lý Quan Ngư tử đạo hữu bất tử bần đạo*.

* Tử đạo hữu bất tử bần đạo: ý nói là chỉ cần mình sống là được, đạo hữu (cách gọi bạn bè của người tu đạo) sống ch*t không quan trọng.

Tôi nào dám ở lại, lập tức đuổi theo ra ngoài.

Có lẽ là cảm thấy mất mặt, Lý Quan Ngư giải thích:

“Huyết nguyệt vẫn còn đó, thứ đó lại ký sinh lên x/ác cổ, sức mạnh tăng lên rất nhiều, tôi phải tạm tránh trước đã.”

Tôi ngẩng đầu nhìn lên trời.

Trên màn trời tối đen, một vầng trăng m/áu treo trên cao.

Chạy theo Lý Quan Ngư đến cửa thôn.

Chiếc xe đạp cũ của cậu ta đang dựng cạnh cây cổ thụ cạnh cửa thôn.

“Đứng ngây ra đó làm gì? Mau đạp đi!”

Lý Quan Ngư cắn chảy m/áu đầu ngón tay, nhảy lên ghế sau, bảo tôi đạp xe.

Mặc dù ngoài miệng tôi còn hỏi vì sao tôi phải đạp nhưng mắt vừa liếc thấy thím Thái không đầu chạy tới, thân thể đã thành thật trèo lên xe.

Lý Quan Ngư nhổ nước bọt nhìn x/ác cổ đang đuổi theo mình:

“Mày chờ đó, tao sẽ tiêu diệt mày bằng tuyệt chiêu cuối cùng của tao.”

Cậu ta ở phía sau làm gì không biết.

“Ngọc Phật cậu mới vừa lấy đâu rồi?”

Không biết sao cậu ta lại chú ý thấy tôi lấy lại ngọc Phật từ trong chậu m/áu nữa.

“Trong túi, sao vậy?”

Lý Quan Ngư cũng không khách khí, th/ô b/ạo thọc tay vào túi quần của tôi, lấy nó ra.

“Phật quang vẫn chưa hoàn toàn biến mất, cho tôi mượn dùng một chút.”

Mặc dù đây là di vật cuối cùng bà nội để lại cho tôi, nhưng đứng trước thời khắc sinh tử này, tôi cũng không dám già mồm cãi láo.

Tiếng gió gào thét bên tai.

Trong lòng tôi không ngừng cầu nguyện, cầu mong Lý Quan Ngư đừng có ch*t, dốc hết sức đạp xe thật nhanh.

Từ nhỏ đến lớn, đã có quá nhiều người phải rời tôi mà đi rồi.

Không thể thêm cậu ta nữa.

May mắn thay, khi tiếng gầm như dã thú đến gần trong gang tấc, chân trời vang lên tiếng gà gáy.

Giờ Mẹo đã qua.

Lý Quan Ngư nhấc chân đ/á một cái, suýt nữa đ/á tôi rớt xuống mương:

“Sấm sét”

“Đến đây!”

Ánh sáng trắng lóe lên, dường như tôi nhìn thấy cảnh tượng ngày xưa khi bà nội đeo ngọc Phật lên cổ của tôi.

“Tiểu Lý của bà phải bình an lớn lên đó.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7