Thần Đạo Đan Tôn

Chương 490: Chọn đối thủ

05/03/2025 20:39

Mọi người hai mặt nhìn nhau, đều đi về phía gian nhà, một cái cổng đen thùi, không nhìn thấy bất luận đồ vật gì bên trong.

- Đi.

Mấy người Lăng Hàn cũng đi tới, phòng này thật giống như động không đáy, mặc cho rất nhiều người đi vào cũng không xuất hiện tình huống chen chúc.

Vèo, trong nháy mắt Lăng Hàn đi vào, hắn thấy mình xuất hiện ở trong một thạch thất hình tròn, bốn phía đóng kín, không gian rất lớn, đường kính có tới trăm trượng, độ cao cũng khoảng trăm trượng.

Nghĩ đến trận linh từng nói, Lăng Hàn vội cảm ứng một hồi, phát hiện hắn x/á/c thực mất đi liên hệ với Hắc Tháp.

Thần thức của hắn bị hút ra.

Hí!

Hắn vô cùng kh/iếp s/ợ, phải biết người mất đi thần thức chẳng khác nào một cái x/á/c không, nếu như thần thức của hắn bị vây ở chỗ này, như vậy thân thể của hắn sẽ đói ch*t!

Dù Sinh Hoa Cảnh thoát ly phàm tục, chỉ cần rút lấy linh khí liền có thể sinh tồn, vậy cũng sẽ từ từ ch*t già.

Nếu như trận linh muốn gi*t bọn họ, vậy thì chỉ là chuyện một ý niệm, nếu có thể hút thần thức của bọn họ ra, vậy dĩ nhiên cũng có thể dễ dàng xoá bỏ.

Không hổ là trận pháp Thần cấp, ngay cả thần thức bị hút ra thế nào hắn cũng không biết.

Vù, đứa bé kia xuất hiện nói:

- Chọn đối thủ đi, muốn cảnh giới gì, sức chiến đấu ra sao?

Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:

- Thần Th/ai hai mươi tinh đi.

- Ngươi chỉ là Thần Th/ai tầng hai, vượt qua mười tám tinh?

Trận linh lại lộ ra vẻ kinh ngạc rất nhân tính hóa.

- Không sai, nếu ngươi thật có thể thông qua thử thách, như vậy phóng tới Đại Phạm Thiên cũng là thiên tài không tệ.

Lăng Hàn càng thêm kinh ngạc, vượt qua mười tám tinh chỉ là không tệ? Đại Phạm Thiên? Đây là địa phương của Thần giới sao?

- Ngươi dùng binh khí gì?

Trận linh lại hỏi.

- Ki/ếm!

Lăng Hàn nói.

Vèo, một thanh trường ki/ếm đột nhiên xuất hiện, rơi ở bên chân Lăng Hàn.

Lăng Hàn còn muốn thảo luận với trận linh về sự tình Đại Phạm Thiên, nhưng không chờ hắn đặt câu hỏi, trận linh đã biến mất, thay vào đó chính là một ki/ếm khách, vóc người trung đẳng, khuôn mặt không hề có cảm xúc.

Thật mạnh!

Trong lòng Lăng Hàn thầm run lên, đây là một ki/ếm khách chân chính, cả người toả ra ki/ếm ý kinh người, chỉ nhìn một chút liền để linh h/ồn của hắn như bị x/é rá/ch.

Chiến ý của hắn tăng cao, rút ki/ếm nói:

- Vậy thì đến đ/á/nh đi!

Ki/ếm khách kia hơi cúi đầu gối, sau đó đột nhiên b/ắn người bay vụt ra, tốc độ cực nhanh, xoạt, trường ki/ếm ra khỏi vỏ, mang theo một ánh ki/ếm kinh người.

Lăng Hàn không sợ, vung ki/ếm đón nhận.

Leng keng keng… hai người á/c chiến, cái này rõ ràng chỉ là không gian thần thức, nhưng vô cùng chân thật, đốm lửa tung tóe, thấy thế nào cũng không giống như là ảo ảnh.

Ki/ếm khách kia đẩy ra một ki/ếm, nhất thời có mười đạo ki/ếm khí ngang dọc, đ/á/nh quét về phía Lăng Hàn.

- Không tệ, mười đạo ki/ếm khí, lần này ta thực sự là gặp phải đối thủ!

Lăng Hàn cười ha ha, tương tự vung ra một ki/ếm, ch/ém ra mười đạo ki/ếm khí.

Leng keng leng keng, ki/ếm khí va chạm, dồn dập dập tắt.

Lăng Hàn kinh ngạc, chất lượng ki/ếm khí của đối phương lại không kém hắn chút nào, cái này rất hiếm thấy. Hắn hưng phấn nói:

- Vậy đón thêm một ki/ếm của ta!

Hắn bắt đầu vận chuyển Huyền Diệu Tam Thiên.

Nhưng ki/ếm thế vẫn chưa sinh thành, hắn liền bị bức gián đoạn, ki/ếm khách kia có mẫn cảm kinh người với chiến đấu, lập tức ch/ém qua một ki/ếm, ngăn cản Lăng Hàn súc lực.

- Thú vị! Thú vị!

Lăng Hàn cười to.

- Ngươi là đối thủ trong cùng cảnh giới đầu tiên để ta dừng ki/ếm!

Ki/ếm khách kia chỉ có bản năng chiến đấu, đang không ngừng xuất ki/ếm, thế công như cuồ/ng triều.

Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn, triển khai thân pháp Bách Biến Thiên Huyễn, tránh thoát thế ki/ếm của đối phương, hắn vẫn súc lực, muốn đ/á/nh ra Huyền Diệu Tam Thiên, giải quyết chiến đấu.

Thế tiến công của ki/ếm khách kia càng ngày càng nhanh, đột nhiên trường ki/ếm hơi dừng lại, một chiêu ki/ếm gọt xuống, có mười bóng mờ hình ngọn núi trấn xuống Lăng Hàn.

Thẻ thẻ thẻ thẻ… thân thể của Lăng Hàn lập tức phát ra tiếng vang giòn giã, thật giống như xươ/ng muốn đ/ứt đoạn, nhưng Lăng Hàn không để ý, hắn tu ra Thiết Bì Thể, thân thể tương đương với trân kim cùng cấp, muốn ép vỡ thân thể của hắn, vậy ít nhất cũng phải là Sinh Hoa Cảnh.

Ở trong tinh thần không gian, trận linh dựa theo thực tế phục chế cường độ thân thể của hắn, ngoại trừ nhóm vũ khí Hắc Tháp, M/a Sinh Ki/ếm không thể mang vào, cái khác hầu như không khác biệt.

Lăng Hàn cười ha ha, ki/ếm ra, xèo xèo xèo xèo, nhất thời, ngàn một ánh ki/ếm hiện lên, cuồ/ng gọt về phía ki/ếm khách.

Ánh ki/ếm này quá dày đặc, trừ khi ki/ếm khách kia cũng nắm giữ Chân Thị Chi Nhãn, lý giải Huyền Diệu Tam Thiên không kém Lăng Hàn, mới có thể từ trong ánh ki/ếm này gi*t ra, giống như Lăng Hàn, ở trong ki/ếm thế của Yêu Hồi Nguyệt gi*t ra.

Nhưng ki/ếm khách kia hiển nhiên không có hai điểm này, vì lẽ đó hắn trúng chiêu, phốc phốc phốc… hắn cũng rất cường hãn, ch/ém xuống hơn 500 đạo ki/ếm khí, nhưng ánh ki/ếm kế tiếp đã nhấn chìm hắn.

Khi hết thảy ánh ki/ếm biến mất, ki/ếm khách kia cũng tan thành mây khói.

Cái này vốn là một tinh thần không gian, ki/ếm khách kia căn bản không phải thực thể.

- Rất tốt, thông qua.

Trận linh xuất hiện lần nữa.

- Ngươi còn có hai cơ hội chọn đối thủ nữa.

Lăng Hàn hỏi:

- Thành tích này của ta có thể xếp số một không?

- Giới hạn ở quy tắc, ta không thể trả lời ngươi.

Trận linh lắc đầu nói, rất có nề nếp.

- Có thể nói sự tình Đại Phạm Thiên một chút không?

Lăng Hàn đổi một vấn đề, kỳ thực đây mới là hắn muốn hỏi.

- Giới hạn ở quy tắc, ta không thể trả lời ngươi.

Trận linh nói một câu tương đồng.

Lăng Hàn không khỏi thở dài, suy nghĩ một chút mới nói:

- Lại làm cái Thần Th/ai cảnh sức chiến đấu hai mươi lăm tinh.

- Như ngươi mong muốn.

Trận linh biến mất, lại một ki/ếm khách xuất hiện, còn đ/áng s/ợ hơn người trước kia, mỗi một sợi tóc không gió mà bay, gọt c/ắt không khí, hình thành từng vòng xoáy.

Lăng Hàn kinh ngạc, ở Hằng Thiên Đại Lục, hai mươi tinh chính là sức chiến đấu cực hạn của một cảnh giới, hơn nữa liền vượt qua đại cảnh giới. Nhưng bởi vì Thần Th/ai và Sinh Hoa kém nhau quá nhiều, Thần Th/ai mạnh hơn nữa cũng không thể chiến Sinh Hoa, bởi vậy xuất hiện giá trị sức chiến đấu đ/ứt g/ãy.

Không nghĩ tới trận linh vẫn chỉnh ra cho hắn một Thần Th/ai hai mươi lăm tinh.

Đánh thử xem.

Lăng Hàn xông lên, hai người đại chiến, quả nhiên tên ki/ếm khách này mạnh mẽ hơn người trước rất nhiều, tăng lên năm tinh a, cái này cũng là cực hạn mà tuyệt đỉnh thiên tài mới có thể vượt qua.

Trận chiến này, Lăng Hàn đ/á/nh cực kỳ gian khổ, thân thể bị gọt ra vô số vết ki/ếm, ngay cả Thiết Bì Thể cũng không cách nào chống đỡ ki/ếm kích như vậy. Càng làm cho hắn phiền muộn chính là, hắn không cách nào vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh.

Trận linh lại không có cách nào mô phỏng bộ công pháp này ra!

Điều này có ý vị gì, cấp độ của Bất Diệt Thiên Kinh cao hơn trận pháp, cho nên mới mô phỏng không được?

Lăng Hàn trả giá nhiều như thế, cũng tranh thủ được cơ hội đ/á/nh ra Huyền Diệu Tam Thiên, một chiêu ki/ếm ch/ém qua, ánh ki/ếm đầy trời.

Nhưng tên ki/ếm khách này thực rất mạnh, hắn ch/ém xuống một ngàn ánh ki/ếm, trăm ánh ki/ếm cuối cùng mới ch/ém được lên người hắn, nhưng lại không thể ch/ém ch*t, chỉ ch/ém rơi một chân trái và cánh tay trái, ng/ực bụng cũng xuất hiện một lỗ thủng to, vẫn đứng bằng một chân, nắm ki/ếm rất vững vàng.

Lăng Hàn trợn mắt, đây chính là sức chiến đấu của Thần Th/ai hai mươi lăm tinh sao, thực hung mãnh!

---------------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Làm Lại

Chương 15
Ngăn kéo của tôi bị hoa khôi lục tung. Chỉ sau một đêm, những bức thư tình tôi viết cho Bùi Mộ Dã bị in ra thành hàng trăm bản, dán khắp các góc trong trường. Tất cả mọi người đều chửi tôi là thằng biến thái thích đàn ông. Ngay cả Bùi Mộ Dã cũng không chịu nghe tôi giải thích, anh ta đuổi việc bố mẹ tôi, còn ép tôi phải thôi học. Vì mất nguồn thu nhập, mẹ tôi không có tiền mua thuốc, chẳng bao lâu sau thì bệnh nặng qua đời. Còn bố tôi đi làm thuê ở một cơ xưởng, do đồng nghiệp thao tác sai quy trình, ông bị cuốn vào máy móc, không cứu được. Tôi tuyệt vọng đến cùng cực, quyết định kết liễu đời mình. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hoa khôi lục ngăn kéo của tôi, đối mặt với ánh mắt nghi ngờ và khinh miệt của mọi người. Tôi giật lại những bức thư tình, chỉ về phía tên đại ca trường đang ngồi trong góc. “Đây là tôi viết cho bạn trai tôi.”
660
3 Sư tôn hiểu lầm Chương 14
6 Năm thứ 79 Chương 6
7 Tìm Về Chương 12
11 Tâm duyệt sư tôn Chương 24

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Chết, Tôi Cưới Nhầm Một Tiểu Công Khóc Nhè

9
Tôi, Tống Cảnh Thần, đã chết vào năm hai mươi bốn tuổi, nguyên nhân cái chết là tai nạn xe cộ. Tài xế say rượu lái xe, sau khi tông trúng tôi thì bỏ trốn. Mẹ tôi không nỡ xa tôi, nên đã sắp xếp cho tôi một cuộc minh hôn. Bà hướng về phía không khí gọi lớn: “Con trai, lão đạo sĩ nói con đang ở trong nhà mình, con ở đâu vậy?” “Mau lại đây, mẹ có chuyện muốn nói với con.” Tôi vừa bay lững lờ đến bên cạnh bà thì đã nghe thấy bà nói: “Con trai à, mẹ biết con chưa từng yêu đương, nên mẹ đã tìm cho con một cuộc minh hôn.” Minh hôn. Tôi sững người, theo bản năng mở miệng: “Mẹ đừng đùa nữa.” Làm gì có cô gái nào bằng lòng gả cho một con ma chứ, mẹ đừng ép buộc con gái nhà người ta. Được rồi, tôi lại quên mất rằng bọn họ không nghe thấy tôi nói. Mẹ tôi tiếp tục nói: “Nhưng mẹ không tìm được cô gái nào phù hợp cho con, nên mẹ tìm cho con một cậu con trai, hơn nữa cậu con trai này bát tự rất cứng, lại còn rất đẹp, con nhất định sẽ thích.” Lần này tôi lại sững sờ thêm lần nữa. Con trai? Không phải chứ, mẹ. Nhà ai bình thường lại ghép minh hôn cho con trai mình với một cậu con trai vậy?
Boys Love
Linh Dị
0