HÀNG XÓM ALPHA VỪA TRANH VỪA GIÀNH

Chương 4

06/03/2026 19:42

Tôi có xứng đáng được đối xử tốt hơn không?

Nhưng từ nhỏ đến giờ, điều tôi nghe nhiều nhất vẫn là giọng cha:

“Một omega tầm thường như mày học đại học làm gì.”

“Để tiền đó cho thằng em trai mày.”

“Triệu Tiêu cho nhà ta mười hai vạn, mày còn không biết đủ. Đổi người khác, ai chịu bỏ từng ấy tiền cưới mày?”

Từng câu từng chữ như khắc sâu vào đầu tôi, nhắc tôi nhớ mình rẻ rúng và thấp kém đến mức nào.

Tôi nhìn theo bóng lưng Tần Trăn rời đi, vô thức bước theo.

Đúng lúc hắn quay lại, tôi suýt đ/âm sầm vào ngựk hắn, nhưng vẫn cố chấp không chịu lùi.

“À mà này, Sở Ý, anh có thích chó con không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, mắt sáng lên: “Chó con à?”

“Ừ. Tôi bận việc, không chăm được. Anh giúp tôi chăm vài hôm được không?”

“Được chứ, được mà.”

Từ nhỏ tôi đã rất thích chó, nhưng dù ở nhà mình hay về nhà chồng sau này, tôi cũng chưa từng có tư cách nuôi một con chó cho riêng mình.

Số “khách” đến nhà tôi ăn ké ngày càng đông.

Con chó mà Tần Trăn gọi là “cún con” — một chú chó chăn cừu Đức nặng bốn mươi ký — đang ngồi bệt dưới chân tôi. Cái đuôi lông xù to tướng quẫy vào bắp chân, vừa ngứa vừa đ/au.

Tôi cúi xuống dỗ dành:

“Ngoan nào, Mạnh Mạnh. Đợi cha con về rồi mình ăn cơm nhé.”

Nó nghiêng đầu như hiểu lời. Quả nhiên, chó của Tần Trăn cũng thông minh hơn hẳn.

Tiếng mở khóa cửa vang lên. Trong lòng tôi khẽ dâng lên một niềm vui.

“Tần...”

“Sao trong nhà lại có thêm con chó?”

Đôi giày của Triệu Tiêu giẫm lên tấm thảm tôi mới m/ua. Ánh mắt anh ta đầy bất mãn nhìn về phía tôi.

Nụ cười trên môi tôi tắt lịm. Niềm vui tan biến, chỉ còn lại hoảng lo/ạn và phản kháng yếu ớt. Tôi theo bản năng bước lên, che Mạnh Mạnh sau lưng.

“Em… em nuôi hộ đồng nghiệp. Cậu ấy đi công tác hai hôm.”

“Đồng nghiệp nam hay nữ?”

Hỏi xong, anh ta đã bước thẳng vào bếp.

Không gian vốn đã chật hẹp, giờ càng thêm ngột ngạt.

“Là omega ạ.”

“Tôi không ở nhà mà cậu nấu lắm món thế?”

“Dạ… nấu một lần ăn hai hôm cho đỡ phải làm lại.”

Anh ta không nói thêm, chỉ ép tôi lùi vào góc bồn rửa. Bàn tay đặt lên eo khiến tim tôi thắt lại.

“Nhớ chồng không?”

Mùi d/ục v/ọng phả vào mặt. Tôi vừa sợ vừa hoảng, lo anh ta thật sự sẽ làm gì đó.

Nếu để Tần Trăn nhìn thấy tất cả…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi tìm thấy chị, nhưng chẳng thể gọi chị về nhà

Chương 12
Sau khi người cha báo án vợ mình là Lâm Nhã Thanh mất tích, Hứa Tri Hạ lại phát hiện hai mươi bảy hộp cơm mẹ để lại trong tủ đông tại nhà: tám hộp nắp đỏ, mười chín hộp nắp trắng. Dựa vào thói quen chuẩn bị bữa ăn không hề thay đổi suốt nhiều năm của mẹ cùng mật hiệu thời thơ ấu, cô nhận ra đây không phải là lời từ biệt, mà là ngày liên lạc an toàn vào mười chín tháng tám. Trên hành trình truy tìm, cô tìm thấy người chị gái Ninh An đã mất liên lạc suốt năm năm, đồng thời biết được mẹ đã dùng số lượng hộp cơm để sắp xếp lịch liên lạc an toàn hàng tháng, bởi lẽ người chồng đã kiểm soát điện thoại, tài chính và vị trí của bà trong thời gian dài. Tri Hạ buộc phải lựa chọn giữa việc xác nhận xem mẹ có thực sự tự nguyện rời đi hay không, tránh việc giao lại lộ trình an toàn cho người cha, và việc dừng các hoạt động tìm người công khai gây tổn thương. Cuối cùng, người mẹ đã hoàn tất việc xác nhận an toàn chính thức, người chị vẫn không quay về ngôi nhà cũ, và Tri Hạ cũng ngừng giúp cha tìm người, để mỗi người được tự chọn vị trí của riêng mình.
0