Vịnh Lưu Ly

Chương 6

26/03/2025 17:29

Tôi đi đến quảng trường thị trấn, tập hợp với những người chơi khác.

Lúc trong sảnh chuẩn bị có gần trăm người.

Bây giờ, chỉ còn lại một nửa.

Những kẻ sống sót đa phần đều kh/iếp s/ợ, sắc mặt tái nhợt.

Có kẻ còn mặt mày bàng hoàng, như vừa trải qua á/c mộng k/inh h/oàng.

Tôi nhận ra, da bọn họ đều sưng phù, trên người bốc lên một mùi tanh hôi nồng nặc mùi cá.

Có vẻ là triệu chứng nhiễm b/ệnh giai đoạn đầu.

“Chào mừng mọi người đến trấn Lưu Ly, tôi là Lisa, con gái của trấn trưởng.”

Một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp đứng giữa quảng trường, trong tay nắm một xâu chìa khóa.

“Mọi người đến từ phương xa, nếu có gì tiếp đón không chu đáo mong hãy bỏ qua. Ở đây tôi có vài căn nhà trọ, chỉ là điều kiện không đồng đều.

Có nơi rất an toàn.

Nhưng có nơi... thì khá hẻo lánh.”

“Mọi người có thể tự do phân chia.”

Lời vừa dứt, đám người lập tức nhào lên tranh giành chìa khóa.

Tôi lười chen lấn.

Đứng yên tại chỗ, chậm rãi châm một điếu th/uốc.

Đợi đến cuối cùng, tôi mới bước lên, nhặt đại một chiếc chìa khóa gỉ sét rơi dưới đất.

Lisa nhìn tôi với vẻ lo lắng: “Thưa ngài, căn nhà này khá xa, mong ngài cẩn thận.”

Tôi liếc qua.

Con ngươi NPC này có màu xanh biển.

Giống hệt viên đ/á quý trên chiếc vòng cổ của cô ấy.

Tôi thuận miệng khen: “Dây chuyền của cô đẹp lắm.”

Lisa hơi sững sờ, sau đó nở một nụ cười gượng gạo.

Tôi xoay người bỏ đi.

Lisa lại gọi với theo sau lưng:

“À, thưa ngài— buổi tối xin hãy cố gắng ngủ sớm.

Dù có nghe thấy gì... cũng đừng mở cửa!”

NPC có lòng tốt nhắc nhở.

Tôi nghiêm túc ghi nhớ.

Sau đó, lập tức quyết định buổi tối sẽ thức trắng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tái sinh nơi hồ băng của Vương gia khờ: Vương phi, lần này để ta bảo vệ nàng

Chương 12
Ngày rơi xuống hồ ấy, thành Trường An đổ trận tuyết lớn chưa từng thấy suốt mười năm qua. Tĩnh Vương Dạ Huyền Thần vốn si ngốc ba năm, vì đuổi theo một con bướm mà rơi vào hồ băng, cả phủ trên dưới đều đang chờ đợi chính phi là ta đây tuẫn táng. Thế nhưng khi chàng tỉnh lại, đôi mắt vốn chỉ biết ngây ngô cười với ta kia, nay lại lạnh lẽo tựa như băng giá. Mọi người đều ngỡ rằng, chàng sẽ nhớ đến người trắc phi thanh mai trúc mã, nhớ đến những vinh hoa phú quý kia. Nào ngờ, chàng chỉ nhớ mỗi mình ta. Chàng nói: "Trong phủ này, kẻ nào là người tốt, kẻ nào là kẻ xấu, bản vương trong lòng đều rõ." Khoảnh khắc ấy, ta biết rằng, vị Vương gia ngốc nghếch mặc người khi dễ kia đã chết rồi. Kẻ sống sót trở về, chính là con sói dữ đã ẩn mình suốt ba năm, mà nanh vuốt của chàng, chỉ vì ta mà lộ ra.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Lê Dạng Chương 6