Tôi quay đầu nhìn Lục Kiêu, ánh mắt anh cũng vừa thu lại từ phía đó. Anh cụp mắt nhìn tôi, trầm giọng dặn dò: "Lát nữa tôi sẽ bảo thư ký đi cùng cậu, đừng chạy lung tung, đêm nay có lẽ sẽ không yên ổn đâu."
Không yên ổn? Lòng tôi khẽ động. Đây sẽ là cơ hội duy nhất sao?
Ở giữa buổi tiệc, Lâm Dư Tinh và Lục Kiêu đứng hai bên trái phải bầu bạn với Lục Chính Minh. Dù không nói ra, nhưng ai nấy đều có thể nhìn thấy, Lâm Dư Tinh mới là người bạn đời của Lục Kiêu được ông thực sự công nhận.
Ánh mắt tôi lướt qua hai người bọn họ. Một Omega xinh đẹp rạng rỡ, một Alpha trầm ổn tuấn tú. Quả thực là một cặp trời sinh. Còn tôi bị thư ký lịch sự ngăn lại cách đó vài bước, giống như một phông nền không tiếng động.
Nơi phồn hoa đô hội này đèn hoa rực rỡ, chén th/ù chén tạc, tôi mượn cớ say sóng để rời xa trung tâm của danh lợi. Tôi đi ra mạn tàu để hít thở không khí, nhưng ánh mắt lại âm thầm quét qua mọi ngóc ngách, ghi nhớ vị trí của các thiết bị c/ứu hộ và phao c/ứu sinh.
Ngay khi tôi định quay lại sảnh tiệc, đột nhiên tất cả đèn điện phụt tắt, toàn bộ du thuyền chìm vào bóng tối tĩnh mịch.
"Đoàng!"
Tiếng sú/ng chói tai vang lên.
"Á!"
"Chuyện gì thế này?! Vệ sĩ! Vệ sĩ đâu rồi!"
Tiếng bước chân dồn dập kèm theo những tiếng la hét thất thanh, chiếc du thuyền hoàn toàn rơi vào hỗn lo/ạn. Thế nhưng đại n/ão của tôi lúc này lại tỉnh táo lạ thường. Tôi quyết định ngay lập tức phải chạy về phía mạn tàu, nơi đặt các thiết bị c/ứu hộ.
Tôi thừa dịp hỗn lo/ạn di chuyển về phía rìa mạn tàu trong trí nhớ, ngay khi sắp chạm tới thì cổ tay đột ngột bị một bàn tay nóng hổi quen thuộc siết ch/ặt.
"Chẳng phải tôi đã bảo cậu phải luôn đi sát theo thư ký sao?!" Giọng nói của Lục Kiêu mang theo sự căng thẳng chưa từng có. Anh chẳng nói chẳng rằng kéo tôi ra sau lưng, hạ thấp giọng quát khẽ: "Đi theo tôi, đừng chạy lung tung."
Anh kéo tôi chạy thục mạng về một hướng. Tôi nhìn thấy chiếc du thuyền nhỏ đã đậu ở bờ lúc lên tàu, nhưng chỉ còn lại duy nhất một chiếc.
Lục Kiêu nắm ch/ặt lấy tay tôi, giọng nói âm trầm đ/áng s/ợ: "Vệ sĩ bị m/ua chuộc rồi, một phần tàu c/ứu hộ bị phá hoại, đây là chiếc tàu c/ứu hộ duy nhất còn nguyên vẹn."
Lục Chính Minh đã ở trên tàu, gương mặt ông sắt lại nhìn về phía chúng tôi, lớn tiếng quát Lục Kiêu: "Còn không mau qua đây!"
Thế nhưng Lục Kiêu lại đẩy mạnh tôi về phía thành tàu, giọng điệu ch/ém đinh ch/ặt sắt: "Để em ấy lên trước."
"Hồ đồ! Để nó đi chuyến sau! Tàu c/ứu hộ hiện tại tối đa chỉ ngồi thêm được một người nữa thôi!"
Lục Kiêu siết ch/ặt tay tôi, dáng vẻ không chịu buông tha. Đang lúc giằng co, tiếng bước chân nặng nề đột nhiên áp sát từ phía sau. Người trên tàu sợ hãi hét lên: "Cho tàu chạy đi! Mau cho tàu chạy đi!"
Lục Kiêu theo bản năng buông tay, muốn chắn cho tôi ở phía sau. Nhưng tôi không hề do dự, dùng hết sức bình sinh, nhân lúc anh phân tâm liền đẩy mạnh anh về phía tàu c/ứu hộ. Lục Kiêu còn muốn trèo lên, nhưng vài đôi bàn tay lực lưỡng đã nhanh chóng đ/è ch/ặt lấy anh.
Có ai đó đang hét, "Chạy tàu!"
Tôi không còn tâm trí đâu để nhìn Lục Kiêu thêm một lần nào nữa, dốc toàn lực chạy về phía vị trí lúc nãy. May mà áo phao vẫn còn đó. Tôi nhanh chóng chộp lấy áo phao mặc vào, xoay người leo qua lan can lạnh lẽo, gieo mình xuống làn nước biển đen kịt.
Cái lạnh thấu xươ/ng lập tức bao trùm toàn thân, tôi ngẩng đầu lên, trời và biển đen ngòm nối thành một dải. Tôi ra sức quạt nước, bơi về phía bóng đêm ngược lại với ng/uồn sáng của tàu c/ứu hộ.
Uỳnh——! Tiếng n/ổ đinh tai nhức óc vang lên từ phía sau. Luồng sóng xung kích khủng khiếp như một chiếc búa khổng lồ nện mạnh vào lưng tôi. Vào giây phút cuối cùng trước khi ý thức tiêu biến, tôi chỉ kịp dốc hết tàn lực để bảo vệ bụng dưới của mình.
Bốn năm sau.
"Ba ơi! Người trên video là ba kìa!" An An ôm lấy chiếc điện thoại, dùng giọng sữa non nớt chỉ vào bóng hình tôi trong đoạn clip.
Đó là đoạn video ai đó đã tình cờ quay lại cảnh tôi dẫn khách đi mô tô nước vài ngày trước. Trong hình, tôi mặc bộ đồ bơi chuyên dụng đơn giản, động tác dứt khoát lật người từ trên mô tô xuống, rồi tùy ý nở nụ cười về phía du khách. Thật ra chẳng có gì đặc biệt, vậy mà không hiểu sao lại đột ngột trở nên nổi tiếng. Phía dưới là hàng tá bình luận của cư dân mạng hỏi thăm thông tin và địa chỉ của tôi.
Tôi buồn cười gi/ật lấy điện thoại, đưa ngón tay gõ nhẹ vào cái đầu nhỏ của thằng bé một cái: "Chẳng phải ba đã bảo rồi sao, không được chơi điện thoại lâu như thế?"
An An xụ mặt, đôi mắt rưng rưng nhìn tôi đầy vẻ tội nghiệp. Tôi nhướng mày, không hề mủi lòng. Thấy chiêu này mất tác dụng, thằng bé đành thu lại bộ dạng đáng thương ấy, hậm hực xoay người, ngoáy mông một cái rồi nhắm mắt lại, miệng còn lầm bầm: "An An đi ngủ đây."
An An là con của tôi và Lục Kiêu.
Bốn năm trước, tôi trôi dạt đến hòn đảo nhỏ chuyên nghề chài lưới này, chính dì Trần – Viện trưởng viện phúc lợi trên đảo đã c/ứu mạng tôi. Dì thu nhận tôi, chăm sóc tôi như những đứa trẻ trong viện. Dì đã cho tôi mạng sống thứ hai và một thân phận hoàn toàn mới. Tôi đổi sang họ của dì, cái tên mới mang theo hơi thở của vùng biển đã cho tôi sự tái sinh.