Tử mẫu sát

Chương 3

21/06/2024 16:18

"Khụ khụ, phu nhân?"

Dương Hạo Phong hắng giọng, cũng đã gọi ta bị dọa sợ tỉnh lại.

Ta vịn tay Tô Thanh, nặn ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

"Quỳ cảm ơn ân c/ứu mạng của Tô cô nương, đã c/ứu tướng quân nhà ta, cũng là c/ứu cả Dương phủ ta."

"Mọi người còn sững sờ cái gì, còn không mau dập đầu với Tô cô nương!"

Những người phía sau ta lập tức quỳ xuống đất.

Người bên cạnh Dương Hạo Phong cũng ngơ ngác:

"Dương huynh, phu nhân của huynh rộng lượng gh/ê đấy!"

Một đám người thấy không có trò hay để xem cũng thất vọng rời đi, đồng thời khen ta không ngớt.

Nói ta rộng lượng hiền thục, đúng là hình mẫu vợ hiền.

Dương Hạo Phong hiển nhiên cũng rất bất ngờ:

"Vân Hòa, nàng thật sự không tức gi/ận sao?"

Thấy ta không nói chuyện, Dương Hạo Phong cười hớn hở tiến tới nắm lấy tay ta:

"Ta biết Vân Hòa là người rộng lượng nhất mà! Tô Thanh đã vào phủ, tất cả nhờ phu nhân chỉ bảo!"

"Vào, vào phủ?"

Đầu óc ta vẫn đang trống rỗng đã bị Dương Hạo Phong dắt vào phủ, mới nhớ ra một câu ghi trong sách.

Tử mẫu sát vào cửa, khắp phủ không có người sống.

Ta đột ngột quay người, chỉ thấy Tô Thanh đã vào phủ từ lâu, lúc này đang ngoan ngoãn đứng phía sau ta.

Xong rồi, vào cửa rồi...

Gặp tử mẫu sát, ba ngày thấy m/áu, bảy ngày khiêng quan.

Nữ tử đột tử, nam tử ch*t bất đắc kỳ tử.

Chưa đến một tháng, cả phủ đều ch*t.

...

Thấy sắc mặt ta không đúng, Dương Hạo Phong hắng giọng, nịnh nọt gi/ật ống tay áo của ta:

"Vân Hòa, đi, chúng ta đến viện của nàng, nàng dặn dò nhà bếp chuẩn bị vài món ngon đi."

Ta mặt không đổi sắc quay sang nhìn Dương Hạo Phong, không nhịn được mà rùng mình cái.

Ban nãy toàn bộ sự chú ý của ta đều đặt lên người Tô Thanh kia, căn bản không quan sát kỹ Dương Hạo Phong.

Ta rút mạnh tay về, sau đó quay người cào hai cái "móng vuốt" lên Dương Hạo Phong:

"Ăn ăn ăn! Chàng còn có mặt mũi ăn à! Vừa nãy ở bên ngoài là ta cho chàng thể diện, chàng còn tưởng lão nương ăn chay thật à!"

Dương Hạo Phong không phản ứng kịp, trên mặt đã bị ta cào hai vết móng tay.

Chàng ta thảm hại giơ tay che mặt:

"Lạc Vân Hòa, nữ nhân đi/ên kh/ùng này! Nàng mau dừng tay, nàng còn không dừng tay ta sẽ đá/nh trả đấy!"

"Ai dà, tướng quân, tướng quân mặt chàng bị thương rồi..."

Tô Thanh vừa đ/au lòng vừa lo lắng giậm chân quay Dương Hạo Phong, dáng vẻ h/ận không thể bị thương thay cho chàng ta.

Ta không tình không nguyện dừng tay:

"Phì! Đưa tiểu hồ ly tinh của chàng cách xa ta ra, nếu không ta thấy chàng lần nào ta đá/nh chàng lần đấy!"

Dương Hạo Phong tức gi/ận dẫn Tô Thanh đi.

Thấy bọn họ đi xa, cuối cùng ta ngồi bệt trên ghế đ/á trong viện, hít một hơi thật sâu.

Hu hu hu, dọa ch*t ta rồi!

Trên mặt Dương Hạo Phong quấn đầy khí đen, điều đ/áng s/ợ nhất là, vừa rồi khi chàng ta nắm tay ta, trên cổ tay còn có một con bọ x/ác.

Nếu như ta không nhìn nhầm thì Dương Hạo Phong đã ch*t được bảy ngày.

Hôm nay, là cúng giỗ tuần đầu của chàng ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0